Khuất Phục

Chương 13

20/09/2024 14:13

13.

Khi tôi cùng Trầm Nghiễn đi vào căn nhà cũ mới phát hiện ra trong phòng không chỉ có lão Giang tổng, còn có một chàng trai trẻ nữa.

Nhưng tôi chỉ vừa mới vào phòng, đã bị một chiếc máy ảnh lao thẳng vào mặt.

Bên tai vang lên tiếng quát gi/ận dữ của lão Giang tổng.

“Giang Hạc, mày là gay à? Uổng công tao nuôi mày vất vả như vậy, là để cho mày ngủ cùng đàn ông sao? Cái thứ đoạn tử tuyệt tôn! Còn có tôn nghiêm của một người đàn ông không?”

Trầm Nghiễn giúp tôi chặn lại chiếc máy ảnh bị ném tới.

Cú va chạm mạnh khiến m/áu trên trán hắn lập tức chảy ra.

Quả nhiên là người xuất thân từ cây cỏ, cho dù đã leo lên được cành cao, chiếm được tổ chim á/c , cũng vẫn không biết kiềm chế một chút nào.

Khi ông ta còn muốn gây khó dễ, tôi thản nhiên chắn trước mặt Trầm Nghiễn.

“Cha, muốn đ/á/nh thì đ/á/nh tôi đi, là tôi không tốt.”

Lão Giang tổng cũng không thật sự quan tâm đến tôi, mà do tôi làm ông ta mất hết mặt mũi trong thủ đô.

“Đồ khốn này, còn lan truyền cả thứ này nữa? Cũng may là em trai mày nhanh chóng phát hiện ra… Mau dừng chuyện này lại, nếu không dù mày có ch*t tao cũng không hết h/ận!”

Tôi lạnh lùng ngước mắt lên, nhìn chàng trai trẻ đứng cạnh ông ta, nho nhã lịch sự, khiêm tốn lễ độ, trong mắt có ý cười điềm tĩnh giống như tôi.

“Em trai? Em trai ở đâu ra?”

“Nếu tôi nhớ không lầm, mẹ chỉ sinh ra một mình tôi. Thì ra lúc đầu đưa người đàn bà kia vào còn chưa đủ, còn giữ lại một thằng s/úc si/nh…”

Lời còn chưa dứt, lão Giang tổng muốn đưa tay t/át, nhưng lại trượt mất.

“Cái loại đoạn tử tuyệt tôn này, tao không cần đứa con trai như mày. Toàn bộ nhà họ Giang, tao sẽ để lại cho em trai mày, nó là học sinh ưu tú từ nước ngoài trở về, so với mày không biết tốt hơn bao nhiêu.”

Tôi nhìn ông ta diễn trò, chỉ cảm thấy buồn cười.

Thì ra nếu một người chiếm giữ tổ chim á/c là quá lâu, sẽ thật sự coi như đó là đồ của mình.

Tôi xoay người rời đi, Trầm Nghiễn đi theo tôi.

Nhưng cái người gọi là em trai lại đuổi theo tôi.

“Anh, lần đầu gặp mặt, em là Giang Sùng.”

Tôi quan sát cậu ta một lượt.

Ồ, trông giống y hệt dáng vẻ mà tôi gh/ét nhất.

Sự gh/ét bỏ của tôi thể hiện rõ ràng như vậy, nhưng Giang Sùng thật sự không định lùi bước.

“Anh, chẳng lẽ anh không muốn biết nam chính còn lại trong đoạn video đó là ai sao?”

Tôi cong môi cười giễu cợt, “Không muốn.”

Có lẽ là một trong số không biết bao nhiêu người đã ngủ cùng tôi, nhưng lại không có qu/an h/ệ gì với tôi.

Tôi xoay người bỏ đi, nhưng lại bị gọi lại.

Chẳng qua lần này người bị gọi không phải là tôi.

Mà là Trầm Nghiễn.

“Niên trưởng Trầm, anh cũng không muốn biết sao?”

Tôi cảm giác được người bên cạnh cứng đờ trong một thoáng.

“... Niên trưởng Trầm, có lẽ đã một năm rồi chúng ta không gặp kể từ sau khi tốt nghiệp, hay là khi nào rảnh rỗi gặp nhau uống một ly, cũng thương lượng một chút, làm thế nào để chia cổ phần cho đại công thần như anh.”

Trầm Nghiễn im lặng, nhưng không hề phản bác.

Đã không cần nói gì thêm nữa.

Tôi vô cảm nhìn hai người họ, xoay người bỏ đi một mình.

Có lẽ là mệnh của tôi không tốt từ khi sinh ra.

Mỗi lần động lòng là một lần mang thương tích đầy mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15