[BL] Oan Gia Ngõ Hẹp

Chương 24.

24/07/2025 12:20

Cái th/ai càng lớn, tôi càng lười biếng, cả ngày lúc nào cũng cảm thấy buồn ngủ. Sáng ngủ đến gần trưa dậy, vệ sinh xong xuống ăn sáng rồi uống sữa, mơ màng xem phim một hai tiếng rồi lại ăn bữa trưa, ăn xong lên phòng bật máy lạnh ngủ đến gần chiều tối. Chiều tối mò mẫm dậy lê chân đi ra khuôn viên dạo vài vòng ngắm hoàng hôn chán chê rồi lại vào trong ăn tối ăn vặt, ăn xong đá/nh răng tắm rửa sạch sẽ rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Ngủ sâu đến mức Hoắc Dật nằm xuống bên cạnh cũng không biết.

Bé con trong bụng có vẻ đã quen với mức sống xa hoa, bắt đầu õng ẹo kén ăn. Chứng nôn nghén quay lại, tôi phải chia nhỏ từng bữa ra, ngày năm sáu cữ ăn. Hoắc Dật thuê đầu bếp riêng, món ăn thay đổi đa dạng mới vừa khẩu vị của tôi.

Mỗi cuối tuần, Hoắc Dật sẽ đều đặn đưa tôi đi siêu âm, theo dõi mọi sự phát triển của bé con. Khi nhìn thấy bào th/ai đang dần hình thành hiện ra trên máy chiếu, hắn ta vui đến mức không nói lên lời, cứ trân trân nhìn vào màn ảnh đen trắng của máy siêu âm.

Phần bụng tôi chưa nhô ra rõ ràng, hầu như không cảm giác được gì, chỉ là cả người cứ là lạ, đến khi siêu âm xong tôi mới ý thức được bản thân sắp phải gánh trọng trách lớn.

Từ một cậu thiếu gia ăn chơi được chiều hư, rồi một Omega tội nghiệp phải vất vả ki/ếm tiền trả n/ợ, cho đến bây giờ - sắp thành mẹ bỉm, phải trưởng thành, phải chuẩn bị mọi thứ để lo cho đứa con bé xíu của mình.

Hoắc Dật đứng cạnh tôi, nhìn chằm chằm màn hình siêu âm đen trắng, bàn tay to lớn của hắn giơ đến bao trọn lấy bàn tay tôi, giọng nghèn nghẹn:

“Trì Niệm, anh được làm cha rồi. Làm cha của con em. Lúc này, anh cảm thấy bản thân mình là thằng đàn ông hạnh phúc nhất trên cuộc đời này.”

Mắt tôi chợt cay xè, nắm lấy bàn tay hắn như đáp lại. Khoảnh khắc đó, lời bác sĩ nói tôi chẳng nghe được chữ nào, trong tâm trí tôi đều là đôi mắt thâm tình của hắn cùng niềm vui hân hoan trong lòng.

Thôi được rồi, chấp nhận thôi.

Phó thác nửa quãng đời về sau của mình cho người đàn ông này vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối hận đèn xuân

Chương 6
Đích mẫu vừa mới tìm cho ta một mối nhân duyên vô cùng tốt đẹp. Chợt có một đôi nông dân tìm tới, tự xưng là thân sinh phụ mẫu của ta. Sau khi đối chất, di nương đành phải khóc lóc nhận tội. Năm xưa, ả giả mang thai để tranh sủng, từ bên ngoài mua một nữ anh hài về. Lúc này, lão gia đã sớm qua đời, đích mẫu lại vốn dĩ thương yêu chúng ta. Bèn bàn bạc riêng với nhau, chỉ cần đưa thêm chút ngân lượng đuổi đôi nông dân kia đi là xong. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Ngờ đâu, vị đích huynh đã tập tước bỗng nhiên cười lạnh, đập vỡ chén trà. "Ta sớm đã nghi ngờ ả không phải là muội muội ruột thịt của ta." "Trong nhà các tỷ muội ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng ả là sinh ra vẻ yêu mị khinh bạc." "Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể dung thứ cho ả tiếp tục làm nhiễu loạn huyết mạch Hầu phủ." Đích huynh khăng khăng mở tông từ, bẩm báo tiên tổ, gạch tên ta ra khỏi gia phả. Mối nhân duyên đã bàn định trước đó đương nhiên cũng tan thành mây khói. Ta ký cư trong phủ, lòng đầy hoảng sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài. Sau đó, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án. Đích mẫu vội vàng chuẩn bị cho ta một số của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ mà gả ta đi trong vội vã.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
10 năm vây hãm Chương 10
Lời Ngỏ Chương 6