Khi cánh cửa thang máy mở ra, tôi lập tức hối h/ận.
Tôi đứng trước cửa phòng, nhìn chằm chằm vào số phòng, ngón tay siết ch/ặt rồi lại buông lỏng.
Nói cho cùng, lần này là vì tôi mà Trương Trị mới cho Bùi Thanh Hằng uống th/uốc.
Nhưng Bùi Thanh Hằng và Giang Ngộ rõ ràng đã đôi bên tình nguyện, giờ tôi bước vào thì giống cái gì chứ?
Tôi cắn ch/ặt răng.
Thôi, đã đến thì đến.
Nghe ngóng tình hình trước đã.
Tôi áp tai vào cánh cửa, nín thở.
Nhưng phát hiện bên trong chẳng có một tiếng động nào. Tĩnh lặng như chẳng có bóng người.
Đang nghi hoặc, cánh cửa bỗng từ bên trong bật mở.
Cả người tôi mất thăng bằng, đổ gục về phía trước.
Một bàn tay lớn nóng bỏng siết ch/ặt cổ tay tôi, lôi mạnh tôi vào trong.
Cánh cửa đóng sầm sau lưng.
Lưng tôi đ/ập mạnh vào tấm gỗ lạnh ngắt.
Chưa kịp phản ứng, một thân thể bỏng rẫy đã đ/è ép lên người.
Gương mặt Bùi Thanh Hằng gần trong gang tấc.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp hổn hển phả vào mặt tôi nóng như th/iêu.
Lòng tôi chùng xuống. Trạng thái này của anh, đúng là trúng th/uốc rồi?
Bùi Thanh Hằng cúi nhìn tôi, khóe miệng nhếch lên: "Bé yêu."
Giọng anh khàn đặc: "Áp sát như thế, là muốn nghe tr/ộm gì hả?"
"Hửm? Hay là em muốn nhìn thấy thứ gì?"
Tôi bị anh đ/è ch/ặt không cựa quậy được.
Vừa định mở miệng, mùi ngọt nồng nặc lẫn mùi m/áu tanh xộc vào mũi.
Tôi cúi nhìn, phát hiện tay phải anh buông thõng bên hông, đầu ngón tay nhỏ giọt m/áu tươi.
Lòng bàn tay còn bị rạ/ch mấy vết thương.
Chấn động tâm can.
Trong lòng tôi thắt lại.
"Tay anh..."
Bùi Thanh Hằng giơ bàn tay đầy thương tích lên.
M/áu vẫn rỉ ra, nhưng anh hoàn toàn bất cần lắc lắc.
"Bị người ta h/ãm h/ại, đành phải lấy m/áu tỉnh táo chút vậy."
Anh cúi sát tôi, trán nóng rẫy gần như chạm vào tôi.
"Bé yêu, em đang lo lắng cho anh sao?"
"Em có biết, em để anh đợi lâu lắm rồi."
Tim tôi đ/ập lo/ạn xạ, đầu óc rối bời.
Anh ấy đã trúng th/uốc, để giữ tỉnh táo lại dùng d/ao tự rạ/ch vào tay mình.
"Vậy mà cậu lại hẹn tôi đến..."
"Giang Ngộ đâu? Cậu ta ở chỗ nào?"