Cậu Cong À?

Chương 7

24/07/2025 18:30

"Tất nhiên là không, anh ra ngoài đi."

Tôi đẩy anh ấy ra ngoài để đi tắm.

Tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, vừa đi vừa lau đầu, Giang Bạch đang dựa vào tủ ở cửa nhà vệ sinh nhìn tôi.

Một lúc sau mới thốt ra một câu.

"Mẹ em nói bình nóng lạnh nhà em hay bị trục trặc hả?”

Tôi không để ý.

"Ừ, đúng vậy."

Giang Bạch ngẩn người nhìn tôi, nuốt nước bọt.

"Lúc đầu thì lạnh phải đợi một lúc mới có nước nóng đúng không?”

Tôi liếc anh ta một cái đầy khó chịu.

"Ừ."

Mẹ tôi lần nào cũng chỉnh nhiệt độ cao thế, không phải cho người dùng.

Tôi thích nhất là tắm nước lạnh.

Đàn ông đích thực, không tắm nước nóng!

Rồi tôi thấy Giang Bạch đỏ tai bước vào nhà vệ sinh.

Không đúng.

Anh ta còn chưa tắm nước nóng mà sao đã đỏ mặt rồi.

Dạo này Giang Bạch kỳ quặc lắm.

Mỗi lần anh ấy đến nhà tôi, tôi nhìn anh ấy là anh ấy lại tránh mặt.

Mẹ tôi bảo tôi đưa đĩa cho anh ấy thì ngón tay anh run lên.

Mắt co gi/ật à?

Tê tay à?

Bại liệt à?

Tôi trợn mắt nhìn anh ấy.

Tại sao người đang sở hữu trí thông minh cao lại đột nhiên trở thành đứa trẻ đần độn rồi.

Anh ta bị cái gì kí/ch th/ích thế này?

Mẹ tôi đ/ấm một cái vào đầu tôi.

"Nhìn chằm chằm Giang Bạch làm gì vậy?"

Giang Bạch gọi tôi sang một bên.

"Nhiệm vụ hiện tại của em là học hành chăm chỉ, muốn anh nhắc em mấy lần nữa?"

Vẫn biết nói đấy.

May là vẫn còn chữa được.

Tôi nhíu mày nhìn anh ấy.

"Anh có thấy phiền không, tôi biết mà, đâu cần gì anh?"

Nhưng suốt bữa ăn tôi vẫn nhìn chằm chằm anh ấy.

Có phải lần trước nhà bị tr/ộm, bị doạ sợ nên n/ão không còn linh hoạt nữa?

Không thì sao anh ta ăn cơm mà cứ ngại ngùng vậy

Trước khi bữa tối kết thúc, Giang Bạch đỏ tai lên tiếng.

"Cô ơi, cháu muốn giúp Tống Cảnh Thụ học thêm."

Tôi ch*t lặng người.

Bản thân anh ấy đã trở nên kh/ùng kh/ùng đi/ên đi/ên mà còn muốn dạy thêm cho tôi?

Tôi quay sang nói với mẹ tôi.

"Mẹ, thôi đi, con thấy anh ấy dạo này có b/ệnh..."

"Được."

Mẹ tôi nhanh chóng đáp lời.

"Vậy thì tốt quá Giang Bạch! Vất vả cho cháu rồi!"

Phần sau câu nói của tôi mới vang lên.

"...như có b/ệnh vậy…”

Tai Giang Bạch lại đỏ hơn rồi.

Anh ấy ngẩng mắt nhìn tôi, hơi kinh ngạc đặt đũa xuống.

"Chỉ là cảm nhẹ mà em cũng nhìn ra sao?"

Tôi gi/ật mình, kích động nhìn anh ấy.

Cậu ấy bị cảm?

Trời ạ.

Thế mà còn đến nhà tôi ăn cơm!

Đừng có lây cho tôi!

Tôi 'vút' một cái đứng dậy, ghế phát ra tiếng 'xèo xẹt'.

“Anh anh anh anh anh… Về nhà anh đi!"

Virus di động!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm