Lại qua một thời gian nữa.
Ta cuối cùng cũng gặp được đệ đệ của y, đương kim thánh thượng Bùi Vũ Tăng.
Năm xưa khi Tam hoàng tử và Lục hoàng tử tranh giành ngôi vị, hắn mới chỉ tám tuổi.
Được Bùi Doanh giấu đi rồi gửi ra ngoài.
Sau khi Bùi Doanh đăng cơ, chẳng ngờ thế lực của Tam hoàng tử lại bám rễ quá sâu, khi phát hiện ra sự tồn tại của Bùi Vũ Tăng, chúng lại lôi kéo đứa trẻ mười bốn tuổi ấy về phe mình.
Thế là hai huynh đệ đành diễn một màn kịch.
Cuộc thanh trừng này kéo dài suốt năm năm ròng rã, cuối cùng cũng nhổ tận gốc rễ.
Ta vẫn thắc mắc, ngôi vị hoàng đế hấp dẫn đến thế, sao Bùi Vũ Tăng lại có thể vì tình huynh đệ mà buông bỏ được.
Sau này mới biết.
Là do Bùi Doanh chủ động đề nghị, dùng thân phận này làm điều kiện.
Đi theo sau Bùi Vũ Tăng là Sở Vân Thư.
Đã mấy năm không gặp.
Nàng đã sớm trút bỏ vẻ ngây thơ, phong làm Hoàng hậu, thực sự có khí chất của bậc mẫu nghi thiên hạ.
Nay cả hai đều mặc thường phục.
Đến thăm chúng ta.
Thẩm Thiện Chính đi nấu cơm.
Bùi Vũ Tăng ngồi trò chuyện cùng ta và Bùi Doanh.
Hắn cười ôn hòa, dáng vẻ quả thực có vài phần giống Bùi Doanh.
Miệng cứ gọi "ca ca" thân thiết không rời.
Cho đến khi hắn đứng dậy, thanh ki/ếm bên hông không giữ vững.
Bùi Doanh theo phản xạ đưa tay ra đỡ.
Nhưng cổ tay lại yếu ớt vô cùng.
Đỡ cũng chẳng nổi.
Thanh ki/ếm rơi loảng xoảng xuống đất.
Không chỉ ta, mà ngay cả Thẩm Thiện Chính cũng nhìn ra vấn đề.
Tay phải của Bùi Doanh, đã phế rồi.
Y vốn võ công cao cường, dù không làm hoàng đế, làm một ám vệ cũng tuyệt đối là bậc thượng thừa.
Nay tay phải đã phế, là từ khi nào?
Ta nhìn chằm chằm vào tay phải của Bùi Doanh đến ngẩn người.
Chẳng để ý đến ánh mắt Sở Vân Thư nhìn Bùi Vũ Tăng.
Bùi Vũ Tăng đã đứng dậy, "Ca, cơm thì không ăn nữa. Trẫm và Vân Thư còn có việc khác."
"Hẹn ngày khác gặp lại."
Sở Vân Thư không biết vì sao lại gi/ận Bùi Vũ Tăng, chỉ gượng gạo giữ lấy nụ cười.
"Thẩm thần y, hãy chăm sóc tốt sức khỏe, ta đi đây."
Đến ăn cơm là giả.
Đến thăm dò mới là thật.
Sau khi hai người họ đi rồi, sống lưng ta mới chợt thấy lạnh toát.
Ta đột nhiên cảm thấy biết ơn vì mình từng hai lần chữa bệ/nh cho Sở Vân Thư.
Nhờ vậy, mà c/ứu được một mạng cho cả hai.
Bùi Doanh đã thu tay lại, bắt đầu bày đũa.
"Nào, ăn cơm thôi."
Ta và Thẩm Thiện Chính đều không động đũa.
Cả hai cái miệng đều dẩu ra tận hai dặm.
Bùi Doanh có chút bất lực, "Tay phải không xong, thì còn tay trái."
"Hơn nữa, dù cả hai tay đều không xong. Ta vẫn có thể trồng rau, kiểu gì chẳng ki/ếm ra tiền."
Ta biết.
Bùi Doanh thuở ban đầu vốn muốn làm một hiệp khách giang hồ c/ứu giúp người nghèo.
Giờ đây giấc mộng của y đã vỡ tan.
Đêm đến, ta không kìm được mà bật khóc.
Bùi Doanh dỗ dành ta.
"Chuyện đó đã từ bao giờ rồi, sao có thể ai cũng thực hiện được giấc mộng của mình?"
"Chúng ta đi đến được kết cục này."
"Đã là tốt lắm rồi."
Phải rồi.
Ta đã vô số lần cầu phúc cho Bùi Doanh, mong y bình an vui vẻ.
Nào đâu biết, trong những đêm ngày không thể gặp ta, y cũng từng đ/á/nh đổi những thứ của riêng mình.
Y đã từ bỏ ngôi vị.
Từ bỏ quyền quý.
Từ bỏ thế tục.
Những thứ mà ai nấy đều tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.
Y lại nhẹ nhàng buông tay.
Chúng ta lại quay về trạng thái như thuở ban đầu.
Luôn phải đợi đến rất lâu sau mới hiểu ra.
Hóa ra thứ chúng ta muốn.
Ngay từ đầu đã từng có được.
Thế nên sau khi mất đi rồi tìm lại được, cả hai đều trân trọng đối phương hơn gấp bội.
Nhưng đêm đến, y ôm ta ch/ặt quá.
Có chút khó thở.
Ta đẩy y ra.
Nhìn lại tất cả những chuyện đã qua suốt bao năm nay.
Cuối cùng đi đến kết luận.
"Bùi Doanh, duyên phận huynh đệ của ngài thực sự tệ thật đấy."
"…"
Sau này ta mới hiểu.
Không nên chọc gi/ận một người đàn ông trên giường.
Nhất là một người đàn ông thâm trầm, chuyện gì cũng bắt người khác phải đoán như y.