Cuối cùng tôi vẫn nối máy gọi cho Lục Thiếu Trạch.
Điện thoại rất nhanh đã kết nối, nhưng sau khi nhấc máy, đầu dây bên kia chẳng hề phát ra âm thanh nào, dường như đang chờ đợi một điều gì đó.
Tôi chuẩn bị sẵn sàng tâm lý, mới lạnh lùng lên tiếng, giọng điệu xa cách đến mức chưa từng có:
"Lục Thiếu Trạch, anh lên cơn đi/ên cái gì vậy, anh còn thấy chuyện này chưa đủ lớn hay sao?"
Hắn lập tức bùng n/ổ.
"Tôi gây chuyện gì chứ, tôi chỉ muốn kết hôn với người mà tôi yêu không được à? Tại sao tôi cứ phải ngoan ngoãn tuân theo sự sắp đặt của bọn họ, cưới một Omega mà tôi không có tình cảm? Ghế nắm quyền Lục gia đâu phải bọn họ ban phát, là do chính tay tôi giành lấy, vậy bọn họ lấy tư cách gì mà chỉ tay năm ngón xen vào đời tôi!"
"Vậy thì anh cứ việc cưới một Omega mà anh yêu đi."
Hắn cất tiếng cười lạnh lẽo.
"Omega mà tôi yêu sao? Chu Mộc, có phải em không có trái tim thật không vậy, tôi yêu ai, em không rõ hay sao? Em bảo tôi cưới Omega mà tôi yêu, mẹ kiếp, người tôi yêu là em, từ đầu chí cuối chỉ có mình em thôi."
Tôi mấp máy môi, nuốt xuống vị đắng chát đang dâng lên tận cổ họng, rồi mới cất lời, giọng nói vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như mọi khi:
"Lục Thiếu Trạch, anh chỉ vì đối tượng đầu tiên là em, nên anh mới lầm tưởng rằng mình yêu em. Nếu anh chịu tiếp xúc với họ, anh sẽ nhận ra rằng, người anh thực sự thích là Omega."
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng truyền đến một tiếng thủy tinh vỡ toang chát chúa.
Lục Thiếu Trạch thét rống lên:
"Chu Mộc, em nói cái gì! Em thử nói lại một lần nữa xem?"
Chương 8:
Tôi biết rõ, Lục Thiếu Trạch lúc này đang vô cùng thịnh nộ, tôi không nên tiếp tục nói thêm nữa.
Nhưng nếu sự tình không được giải quyết dứt điểm, rốt cuộc vẫn sẽ là một hiểm họa ngầm. Chi bằng cứ để hắn thất vọng về tôi đến cùng cực.
"Em nói là, anh có thể thử tìm hiểu những Omega khác, tiếp xúc với họ xem sao. Dù sao đi nữa em cũng chưa từng có tình cảm với anh, anh đừng lãng phí thời gian ở chỗ em nữa, làm vậy chỉ càng khiến em thêm gh/ê t/ởm anh thôi."
Tiếng cười trầm thấp vọng lại từ đầu dây bên kia, nghe sao mà xót xa lạ lùng. Phải mất một lúc lâu, hắn mới ngừng cười. Khi lên tiếng lại, chất giọng hắn đã khản đặc chẳng ra hơi:
"Chu Mộc, nếu đây là điều em muốn, được, tôi thành toàn cho em."
Vừa dứt lời, người bên kia đã dập máy.
Tôi thẫn thờ, nắm ch/ặt điện thoại, phải cắn ch/ặt môi dưới mới có thể gượng đứng vững.
Thế này mới đúng chứ.
Thế này mới xem như quỹ đạo trở lại bình thường.
Sau khi cúp máy không lâu, tất cả vệ sĩ trong nhà đều rút đi sạch sẽ. Tôi kéo chiếc vali lúc trước ra, thu dọn đồ đạc, rồi cất bước rời khỏi căn biệt thự.
Lần này, thực sự phải nói lời vĩnh biệt rồi.