Trống da người

Chương 15

29/12/2023 17:58

Tôi nhíu ch/ặt mày, cũng không muốn nhiều lời với nó thêm nữa, móc ra một lá bùa chân hỏa, khi đang định đ/ốt nó ngay tại chỗ thì cửa ngôi đền truyền đến một giọng nói quen thuộc.

"Chị Diệu Diệu, đừng gi*t nó! Gi*t nó em cũng sẽ ch*t!”

Tôi quay đầu nhìn, đó không phải là Trần Giai Đình mất tích đã lâu kia sao?

Mặt con bé trắng bệch, tay chân vẫn đang bị dây thừng trói ch/ặt, vẻ mặt bất lực: "Chị Diệu Diệu, mau tới cởi trói giúp em với!”

Tôi nhướng mày, thầm suy nghĩ chốc lát, tạm thời cứ cất chân hỏa đi đã rồi đi đến bên cạnh Trần Giai Đình.

Khi còn cách gần gang tấc, "Trần Giai Đình” vốn đang bị dây thừng trói đột nhiên lao ra, không biết cô ta có được sức mạnh từ đâu mà làm đ/ứt sợi dây, hai tay hóa thành móng vuốt lao thẳng tới bóp cổ tôi.

Tôi nhón chân, thoáng chốc đã lùi ra phía sau cô ta, đồng thời vung ki/ếm gỗ đào, "Trần Giai Đình” kia kêu lên một tiếng kì lạ rồi biến thành hai mảnh ảnh ảo, dần dần biến mất ngay tại chỗ.

“Sao mày vẫn còn làm mấy trò lén lút thế hả? Thật là không có tinh thần võ đạo.”

Tôi quay đầu, nói với nó bằng giọng điệu kh/inh bỉ.

"Nếu là người bình thường nào đó có lẽ mày đã có thể gi*t ngược lại rồi, nhưng đáng tiếc ta không phải người bình thường.”

M/a trống khụ vài tiếng xong thì miệng tuôn ra mấy luồng á/c khí.

Tôi gh/ét bỏ che mũi, vứt bùa chân hỏa lên người nó.

Trong nháy mắt, một ngọn lửa màu vàng nhanh chóng lan ra khắp người m/a trống, thậm chí nó còn không kịp phát ra thành tiếng vì cơ thể của nó đã hóa thành một đống tro tàn, trên đống tro dần dần hiện ra một tia h/ồn phách của yêu.

Tôi lấy ra một lá bùa trống, một tay bắt quyết, thu h/ồn phách của yêu vào trong đó.

Tiếp theo, tôi đặt hai lá bùa đã phong ấn hai mẹ con m/a trống vào quyển sách không chữ sư phụ đưa cho tôi trước khi tôi xuống núi.

Cùng lúc lá bùa biến mất không thấy đâu, trang đầu tiên ban đầu trống không của quyển sách không chữ dần dần hiện ra chi chít chữ, viết về cuộc đời, những điều thích những điều không thích, ngoại hình và các thông tin liên quan khác.

Tôi đóng sách không chữ lại, trên bìa xuất hiện bốn chữ to ngoằn nghèo - Yêu Q/uỷ Đan Giám.

Tôi nhoẻn miệng, thầm nói: Việc bắt m/a này còn có thể coi thành trò chơi sưu tầm nữa, cũng không biết khi nào có thể sưu tầm được hết đây?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hy Xuân

Chương 7
Nhớ thuở ta được đón về phủ, chính tay ta đã cứu mạng Thái tử khi ngài còn mê muội. Phụ thân, mẫu thân đau lòng thay cho tiểu thư giả, không đành lòng để nàng gả cho kẻ ngây dại, liền kéo tay ta, khẩn cầu Hoàng hậu: 'Tiểu nữ có ơn cứu mạng Thái tử, hai người chính là lương duyên trời định'. Hoàng hậu lòng hiểu rõ, Thái tử trọng thương mất trí, e rằng khắp kinh thành chẳng tiểu thư khuê các nào nguyện ý gả cho một Thái tử hữu danh vô thực. Người liền gật đầu: 'Ngôi vị Thái tử phi này, nên để Hi Xuân đảm đương'. Tiểu thư giả trong lòng thầm đắc ý. Một năm sau, Thái tử hồi phục tâm trí, ngôi vị vững vàng. Để đoạt lại vị trí Thái tử phi, ả vu oan ta hại ả sảy thai, lại còn khơi ra thân phận sơn tặc năm xưa của ta. Cả kinh thành bàn tán xôn xao, kẻ kẻ đều nói ta không xứng làm Thái tử phi. Thái tử nắm lấy tay ta, cất lời: 'Hi Xuân, trẫm cảm kích ơn cứu mạng của nàng, song đứa trẻ của Hi Lan là vô tội. Chỉ cần nàng nhường lại ngôi vị Thái tử phi, bất cứ thứ gì nàng muốn, trẫm đều sẽ thỏa mãn'. Ta nhìn Thái tử, điềm nhiên đáp: 'Vậy xin Điện hạ ban cho thần thiếp một tờ hòa ly'.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6