“Ầm——!!”

Một tiếng động lớn c/ắt ngang lời cậu ta.

Những vị khách đang cười nói vui vẻ tức thì hét lên, tản ra xung quanh tìm chỗ trốn.

Người đứng ngược sáng, không nhìn rõ mặt.

Nhưng luồng pheromone rư/ợu mạnh cuồ/ng bạo trên người hắn lập tức càn quét khắp hội trường.

Tôi nhanh tay lẹ mắt, vội bảo vệ con tôm hùm cuối cùng trong đĩa.

Ở cửa ra vào đứng một người.

Mấy Omega đứng gần đó trực tiếp trợn ngược mắt ngất xỉu.

Ngay cả Alpha cấp A như Cố Thành cũng lập tức tái mét mặt mày, đầu gối mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.

Đây là sự áp chế tuyệt đối về đẳng cấp.

Chỉ có mình tôi là vẫn bình tĩnh bóc tôm.

Không còn cách nào khác, quen rồi.

Thậm chí còn thấy mùi rư/ợu này ngửi... khá thân thuộc?

Lâm Tri Dật đã sợ đến ngây người, run lẩy bẩy dựa vào người Cố Thành, ngay cả thở cũng không dám.

“Đây là… Nguyên soái Tần?!”

Cố Thành quỳ trên đất, răng đá/nh vào nhau lập cập, mồ hôi lạnh làm ướt đẫm cả lưng áo.

Tần Liệt không thèm để ý đến hắn.

Thậm chí ngay cả một ánh mắt cũng không bố thí.

Ánh mắt hắn vượt qua đám đông, khóa ch/ặt vào tôi ở trong góc.

Hay nói đúng hơn là khóa ch/ặt vào con tôm trong tay tôi.

“Rơi rồi.”

Tôi hơi tiếc nuối.

Tôm rơi mất rồi.

Tần Liệt sải bước đi về phía tôi.

Tôi phải ngửa cổ lên cao hết cỡ mới nhìn rõ mặt hắn.

G/ầy đi rồi.

Cũng bạo liệt hơn.

Và càng đi/ên hơn.

“Tần Nguyên soái.”

Tôi cười gượng một tiếng.

“Anh cũng đến chực ăn à?”

Tần Liệt không nói gì.

Hắn nhìn chằm chằm tôi, lồng ngựk phập phồng dữ dội.

Giây tiếp theo, hắn đột ngột vươn tay, túm ch/ặt lấy cổ tay tôi.

Sau đó, ngay dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người.

Vị Nguyên soái đế quốc này, kẻ được mệnh danh là sát thần mặt lạnh trong truyền thuyết.

Đôi mắt đỏ hoe, vùi đầu thật sâu, thật mạnh vào hõm cổ tôi.

“Tìm thấy rồi.”

“Còn dám chạy…”

Hắn há miệng, hung hăng cắn một cái.

“đá/nh g/ãy chân em.”

“…”

Tôi giơ tay, thuần thục vỗ một cái lên đầu Tần Liệt.

“Nhả ra.”

“Anh là chó à? Thấy người là cắn.”

Tần Liệt không nhả.

Nhưng ôm càng ch/ặt hơn.

“Của tôi.”

“Toàn thân đều là mùi của tôi.”

“…”

Tôi đã bảo rồi mà.

Chó hoang ven đường không thể nhặt bừa.

Cho dù hắn có là Nguyên soái đế quốc đi chăng nữa.

Một khi đã dính vào rồi, muốn vứt cũng vứt không nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm