3
Tôi quay người thu dọn đồ đạc.
"Hạ Cần, số nhu yếu phẩm này là chúng ta cùng tìm thấy, tôi có thể lấy đi một nửa không?"
Một túi bánh mì sắp hết hạn, năm viên chocolate rư/ợu, và hai chai nước khoáng mới tinh.
Hạ Cần nhìn tôi chằm chằm đầy nặng nề.
Một hồi lâu sau, yết hầu em ấy khẽ chuyển động.
"Anh cầm hết đi."
Tôi gật đầu.
Bây giờ không phải lúc để cậy mạnh.
So với những dị năng giả như họ.
Tôi cần nhu yếu phẩm hơn nhiều.
Giang Tứ Dã đang tựa vào chiếc xe việt dã, lẩm bẩm nhỏ tiếng:
"Chậc chậc, đúng là biết cách chiếm hời."
Tôi không đưa ra bất kỳ phản ứng nào.
Chỉ kiểm tra khóa kéo, rồi đeo ba lô lên vai.
Giữa những ánh mắt dò xét của mọi người.
Tôi nắm ch/ặt con d/ao găm.
Hít một hơi thật sâu, bước về phía con phố xa lạ.
Phía sau truyền đến những tiếng xì xào bàn tán.
"Nó đi thật đấy à?"
"Diễn thôi, đợi Hạ Cần đuổi theo chứ gì."
"Thôi đi, chúng ta mau đi thôi, một đứa phế vật chỉ biết kéo chân người khác, coi như nó còn biết điều."
Rất nhanh sau đó, chiếc xe việt dã n/ổ máy rời đi.
Tôi chậm rãi quay đầu lại.
Kiếp trước.
Tôi đã nghe vô số những lời mỉa mai tương tự.
Nhưng mà.
Khi tận mắt chứng kiến cảnh mình bị bỏ lại.
Cơn đ/au âm ỉ ở tim vẫn khiến tôi nghẹt thở.
Tôi hít sâu một hơi.
Quệt vội nước mắt nơi khóe mắt.
Hạ An.
Bây giờ quan trọng nhất là phải sống sót.
Dù không có Hạ Cần.
Mày cũng nhất định phải sống tốt.
Bây giờ đang là ban ngày.
Đám x//á/c sống trên phố hành động khá chậm chạp.
Tôi nín thở.
Lén lút đi sát bờ tường.
Chưa đi được mười mét.
Phía sau vang lên một cơn gió.
Họng sú/ng lạnh ngắt áp sát vào thái dương tôi.