Thuần phi đến cùng cũng không nói gì, chỉ bảo tôi đưa cô ta đến hậu viện lãnh cung.

Hậu viện là nơi giam cầm những nữ nhân xuyên không và những người bị nghi ngờ là xuyên không, cửa có binh lính dày đặc canh gác.

Thuần phi lấy ra lệnh bài, thủ vệ ở cửa cho cô ta đi vào, Thuần phi vẫy tay với tôi, ra hiệu tôi đi vào theo.

Tôi bất lực chỉ đành cúi đầu đi vào, cúi đầu cách xa cô ta ba bước giữ đúng quy củ, thể hiện y như một nô tì lớn lên ở trong cung từ bé.

đ/ập vào mắt là hơn hai mươi người hoặc đứng hoặc nằm hoặc nô đùa ở trong sân, người nào người nấy cũng đều mang c/òng chân.

Đây là do trước đây có nữ xuyên không là cảnh sát, đã đá/nh không ít người bị thương, sau đó mỗi một nữ xuyên không tới sẽ đều bị đeo c/òng chân, nếu như dám phản kháng sẽ đeo thêm c/òng tay.

Những nữ xuyên không đó nhìn thấy tôi và Thuần phi cũng không có phản ứng gì, việc ai người nấy làm.

Thuần phi đi đến trước mặt một người phụ nữ đầu tóc rũ rượi: "Bổn cung đã đọc hồ sơ ghi chép, cô nói cô là sinh viên năm ba của Đại học Chiết Giang?”

Người phụ nữ như thể không nghe thấy, tiếp tục dùng que gỗ vẽ vời dưới đất.

Thuần phi không để tâm: "Cô nói xem cô đã mất tích, bố mẹ cô có đ/au lòng không?”

Động tác của người phụ nữ khựng lại rõ rệt.

Thuần phi nhìn tranh của người phụ nữ rồi cười nói.

"Những gì cô vẽ đều tập trung ở phía tay trái, chứng tỏ cô tiêu cực, đồng thời nhớ về quá khứ!”

"Cô còn vẽ một ngôi nhà rất nhỏ, tỏ rõ cô không có cảm giác an toàn, cô sợ, nhưng bên cạnh ngôi nhà lại có rất nhiều người, chứng minh cô khao khát có người giúp cô…”

Động tác của người phụ nữ lập tức dừng lại.

Tôi ở bên chỉ cảm thấy kinh ngạc, đây chính là lý do cô ta trở thành Thuần phi trong vòng ba ngày ư?

"Tôi có thể giúp cô trở về nhà, chỉ cần cô nghe lời!”

Thuần phi lên tiếng lần nữa.

Tất cả mọi người trong sân đều đồng loạt nhìn sang cô ta.

Còn Thuần phi lại nhìn sang tôi, nở một nụ cười kỳ dị.

...

Sinh viên đại học Chiết Giang được Thuần phi đưa đi, lòng tôi thấy bất an, đứng ngồi trong phòng không yên, sai tiểu cung nga đi thăm dò tin tức.

"Cô cô… Tùng Tử tới rồi!”

Tiểu cung nga dẫn một tiểu thái giám đi vào.

Tôi nở nụ cười nhàn nhạt, Tùng Tử là tiểu thái giám ở Nội Vụ Phủ, chuyên đưa đồ cho lãnh cung chúng tôi từ hai năm trước.

Hắn mười tám mười chín tuổi, ngoại hình trông rất đẹp, làm thái giám thật quá đáng tiếc.

"Cô cô vẫn khỏe chứ? Nghe nói hoàng hậu nương nương trách ph/ạt mọi người!”

Tùng Tử xách một giỏ táo cho tôi nhìn.

Tôi cười nhận lấy, sau đó đưa cho tiểu cung nga cầm.

Không rõ Tùng Tử nghe ở đâu về việc tôi thích táo, nhưng cứ cách mấy ngày hắn lại tặng tôi một ít, thậm chí ngay cả trong ngày đông cũng tìm được.

"Không sao! Làm hỏng việc, chủ tử thưởng cho mấy gậy mà thôi!”

Tôi nhìn tiểu cung nga đang kiểm kê đồ Tùng Tử đưa tới ở ngoài sân, nhanh chóng hỏi một câu: "Hôm nay bên hoàng thượng và hoàng hậu có xảy ra việc gì không?”

Tùng Tử lập tức bước lại gần nói: "Hôm nay cô cô hẳn đã gặp Thuần phi nương nương mới phong kia rồi nhỉ?”

Lòng tôi cục cựa: "Gặp rồi! Cô ta sao hả?”

Tùng Tử nhìn trái nhìn phải, nhận thấy không có ai mới nói tiếp: "Nghe nói cô ta chỉ nói một câu với hoàng thượng, hoàng thượng đã phong cô ta làm Thuần phi!”

"Nói gì?”

Tôi vẫn rất tò mò về người này.

"Chỉ có người xuyên không mới đối phó được với người xuyên không?”

Câu này của Tùng Tử khiến cả người tôi ớn lạnh, nhớ tới nụ cười kỳ quái của Thuần phi, chỉ cảm thấy trái tim dần trở nên nặng nề.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Du ngoạn nơi biển biếc

Chương 10
Ngày tôi đi thi bằng lặn, tôi cùng bạn gái và anh em chí cốt lập thành một nhóm xuống biển. Ở độ sâu bốn mươi mét, van bình khí của tôi đột ngột gặp sự cố, nguồn cung cấp khí chập chờn lúc có lúc không. Tôi điên cuồng đập nước xung quanh, ra hiệu "thiếu không khí". Hai bóng người cách tôi chưa đầy ba mét. Một chiếc kính lặn màu hồng, một chiếc màu đen, tôi nhìn rõ mồn một. Họ nhìn nhau một cái. Sau đó, một người trước một người sau, bơi ngược hướng rời đi. Tôi nhìn kim đồng hồ áp suất về không ở độ sâu mười lăm mét, phải dựa vào nguồn khí dự phòng để cầm cự cho đến khi huấn luyện viên kịp đến. Sau khi lên bờ, bạn gái đang đưa khăn cho thằng bạn. Kỷ Hành cười vẫy tay với tôi: "Cậu lên rồi à? Tôi còn tưởng cậu về thuyền trước rồi chứ." Bạn gái tôi thậm chí không ngẩng đầu lên: "Lần sau nhớ kiểm tra thiết bị cho kỹ vào." "Huấn luyện viên không phải bảo mẫu của anh đâu, để tâm chút đi." Tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng, cùng huấn luyện viên mở lại đoạn phim từ camera dưới nước. Trong hình ảnh hiện lên rõ ràng: Bạn gái nắm tay Kỷ Hành, nhìn thấy tín hiệu cầu cứu của tôi. Rồi họ bơi đi. Tôi tháo nhẫn đính hôn đặt lên tay vịn.
Tình cảm
0