Ra khỏi quán bar, gió đêm thổi tới.
Lúc đó tôi mới phát hiện lưng mình ướt đẫm mồ hôi.
Triệu Lý đưa cho tôi chai nước.
“Gây chuyện nữa hả?” Cậu ấy nhìn tôi đầy bất lực. “Còn kéo tôi ra làm bia đỡ đạn.”
Tôi nhận chai nước, uống một ngụm lớn rồi kể hết mọi chuyện.
Từ lúc giả gái làm tình nhân của ông già họ Lục.
Đến lúc bị Lục Trầm nhắm trúng.
Lừa được tiền.
Rồi ôm tiền bỏ chạy.
Triệu Lý nghe xong chỉ biết day trán.
“Hay cậu trả tiền lại cho hắn đi.”
Tôi chột dạ ho khan.
“… Tôi tiêu mất năm triệu tệ rồi.”
Triệu Lý: “…”
Cậu ấy hít sâu một hơi rồi nhìn tôi như nhìn đứa hết c/ứu nổi.
“Cứ chơi với lửa kiểu này, sớm muộn cũng có ngày ch*t ch/áy.”
Tôi bĩu môi.
“Không tới mức đó đâu. Lục Trầm ngốc lắm, hắn còn chẳng phân biệt được tôi là nam hay nữ.”
Triệu Lý bật cười nửa đùa nửa thật:
“Hay cậu chuyển từ bạn trai giả thành bạn trai thật đi. Tôi cho cậu năm triệu tệ.”
Tôi khựng lại rồi cười lớn.
“Đệt, từ khi nào cậu giàu vậy?”
“B/án nhà.”
Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.
Tôi nhăn mặt:
“Thôi khỏi. Tìm cậu còn không bằng quay lại tìm Lục Trầm.”
Lời vừa nói ra, chính tôi cũng sững người.
Triệu Lý nhìn tôi, khóe môi cong lên nhưng ánh mắt lại hơi buồn.
“Chu Ngôn.” Cậu ấy nói khẽ. “Đừng tự đẩy mình lún sâu thêm nữa.”
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày.
Không trả lời.
Vì ngay cả bản thân tôi… cũng không biết mình còn tỉnh táo được bao lâu nữa.