[BL] Không Thể Đánh Dấu Em

Chương 8.

24/07/2025 11:50

Cô hầu gái đang đứng canh ngoài cửa phòng tắm, chợt nhìn thấy Thiếu tướng đang tiến lại đây.

Thân hình Enigma quá cường tráng to cao, khuôn mặt thâm trầm đ/áng s/ợ khiến cô gái nhỏ hơi gi/ật mình.

"Beta kia đang ở trong đây?"

Thiệu Trầm hỏi.

Cô hầu gái mấp máy môi, tiếng nói như kẹt ở cổ họng không phát ra âm thanh được, áp lực khủng khiếp khiến cô nhũn chân, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Hắn quan sát biểu cảm của cô, khó chịu hỏi một câu không đầu không đuôi:

"Có nhìn thấy gì chưa?"

Cô hầu đơ ra một lúc mới hiểu ý của câu hỏi, vội xua tay lắc đầu liên tục, mặt đỏ như gấc, lắp bắp trả lời:

"Em...em chưa thấy gì...gì hết. Cậu ấy đi...đi vào trong là...là em lập tức đóng cửa lại, nên có thấy được gì đâu..."

Đôi lông mày đang nhíu lại của Thiệu Trầm lập tức giãn ra. Hắn hài lòng ra hiệu cho cô rời khỏi.

Cô hầu xách váy chạy như bay xuống lầu.

Thiệu Trầm đẩy cửa bước vào trong.

Phòng tắm của biệt thự này to gấp mấy lần phòng tắm công cộng, bể tắm rộng hơn hồ bơi, có sẵn nước nóng trữ cả ngày. Xung quanh bể trang trí những bức tượng sư tử bằng thạch cao, tường treo tranh vẽ đúc khuôn vàng ròng, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Thiệu Trầm cởi ra quân phục, để lại áo sơ mi trắng bám sát vào cơ ngựk vạm vỡ. Hắn nhìn quanh, chợt thấy beta kia đang đứng ngó tượng sư tử.

Sở Hi đang thắc mắc sao bức tượng này lại phun nước thì một bóng đen thình lình xuất hiện, bao phủ lên cả người mình.

Y quay đầu nhìn lại, thấy khuôn mặt của thiếu tướng Enigma, suýt thì kinh hãi mà hét lên.

Khí thế đ/áng s/ợ quá đi à.

Enigma nhìn khuôn mặt g/ầy gò cùng thân hình khẳng khiu thấp bé của beta, tim đ/au xót, thương tiếc muốn vươn tay xoa xoa. Sở Hi vừa thấy hắn nhích lại gần, theo phản xạ lùi về sau.

Anh tính làm gì tui!?

Thiệu Trầm nhìn đôi mắt đen láy chứa đầy sợ hãi của y, lòng dạ sắt đ/á lại chợt thấy phiền muộn. Bất cứ ai khi đối diện với hắn đều sợ sệt hãi hùng như vậy, bình thường hắn đã quen không mấy để ý, tuy nhiên bây giờ hắn không muốn phu nhân tương lai của bản thân lại e dè không dám lại gần mình như vậy.

Vợ chồng là phải gắn bó với nhau.

Không sao, còn nhiều thời gian, hắn sẽ từ từ để beta này không còn đề phòng mà trở nên thân thiết dựa dẫm vào hắn.

Đôi mắt Thiệu Trầm nhu hòa, cố làm giọng mình trở nên dịu dàng, hỏi:

"Lần đầu em thấy những thứ này à?"

Sở Hi nghe Enigma đối diện đ/è ép âm thanh xuống đến mức khản đặc, không có miếng nào hiền lành, tuy sợ nhưng vẫn vui vẻ đáp lại:

"Ừm. Sống hơn hai mươi mấy năm thì đây là lần đầu tui thấy bức tượng có thể phun nước như vậy á."

Từ từ.

Khóe miệng gi/ật gi/ật, có dự cảm x/ấu, Thiệu Trầm hỏi ngay:

"Em năm nay bao nhiêu tuổi?"

Sở Hi suy nghĩ hồi lâu, đáp:

"Không rõ nữa, đã lâu không để ý. Nhưng tui đã hơn hai mươi lăm tuổi rồi."

Enigma suy sụp.

Hắn năm nay còn chưa tròn hai mươi hai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thây ma vương là chú cún ngoan của tôi

Chương 9
Mạt thế zombie, tôi tìm được một gã khờ to xác để bảo vệ mình. Gã khờ sức mạnh vô song, lại ngoan ngoãn nghe lời. Gã cưng chiều tôi thành một tiểu thư đỏng đảnh, gây chuyện khắp nơi. Khi tôi ném đi gói bánh quy nén gã mang về, rồi mè nheo đòi ăn bánh kem dâu, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện những dòng bình luận. "Người phụ nữ này thực sự coi Zombie Vương là chó mà huấn luyện sao?" "Lục Trầm Duật đang trong giai đoạn tiến hóa, tâm trí chưa hoàn thiện nên mới nhầm tưởng người đàn bà xấu xa này là cô em nhà bên, mới chiều chuộng cô ta đến thế." "Thực ra Lục Trầm Duật vẫn luôn thầm mến nữ chính nhà bên, đợi đến tối nay hắn tiến hóa thành công, khôi phục thần trí, chắc chắn sẽ xé xác kẻ mạo danh này ném cho zombie ăn!" Tôi nhìn những dòng bình luận đó, sững sờ đến ngây người. Đúng lúc này, Lục Trầm Duật đã trở về. Hình như hắn vừa ngã, máu me đầy đầu, quần áo rách rưới. Hắn đang nâng niu một miếng bánh kem đã bị dập nát không còn hình thù gì trước mặt tôi. "Hừ hừ, Nguyệt Nguyệt muội muội, ăn bánh đi." Mà hoa khôi của trường, tên đúng là Lâm Hà Nguyệt.
Tận Thế
Xác Sống
Vườn Trường
0
Tư Yểu Chương 7
Trăng Ngủ Chương 6