Kẻ Thù Bị Giam Cầm

Chương 7

01/02/2026 15:57

“Xin lỗi, tôi không nên cứ thế mà đi không lời từ biệt."

“Cảm ơn cậu thời gian này đã cho tôi ở nhờ và chăm sóc."

“Giờ tay tôi đã hồi phục gần như xong, đương nhiên không còn lý do quấy rầy cậu nữa…”

Tôi cười lạnh, giọng đầy mỉa mai:

“Dùng xong liền vứt, tôi đúng là nhặt phải con sói mắt trắng.”

Thẩm Từ Bạch chỉ có thể kiên nhẫn giải thích:

“Tôi, tôi không có ý đó…"

“Ân tình của cậu tôi sẽ không quên."

“Dù giờ tôi không còn gì trong tay, nhưng chỉ cần cậu cần, tôi tuyệt đối không từ chối.”

Anh do dự một lát, lại nói:

“Việc tôi rời đi không lời là vì vài chuyện bên phía nhà họ Thẩm."

“Tôi hứa với cậu, đợi tôi dọn sạch nội bộ phản đồ, gây dựng lại tập đoàn Thẩm thị, có thể cho cậu 10% cổ phần làm th/ù lao.

“Nếu cậu không tin, chúng ta có thể ký thỏa thuận.”

Tôi ấn cổ anh kéo lại gần:

“Thẩm Từ Bạch, từ bao giờ anh thấy tôi thiếu tiền?”

Thẩm Từ Bạch nhắm mắt rồi mở ra, thở dài.

“Tạ Lẫm, cậu nhất định phải nói chuyện đầy mùi th/uốc sú/ng thế sao?"

“Tôi tưởng khoảng thời gian trước đủ để chúng ta hóa giải vài hiểu lầm và thành kiến."

“Cho dù không thành bạn, cũng không cần lại gay gắt như trước nữa chứ?"

“Tôi thừa nhận trước kia xử sự có phần non nớt, nhưng những năm qua cậu cũng không ít lần ngáng chân tôi."

“Bất kể cậu nghĩ sao, trong lòng tôi, cậu đã tính là nửa người bạn rồi…”

“Ai thèm làm bạn với anh?!”

Tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn, kéo mạnh anh đến trước mặt.

Cúi xuống, hung hăng cắn lên đôi môi chỉ biết thốt ra những lời khiến tôi chán gh/ét.

Thẩm Từ Bạch trừng lớn mắt nhìn tôi, trong đồng tử tràn đầy không thể tin nổi.

Cảm xúc dữ dội và bí mật dâng lên trong lòng, tôi bóp cằm anh, nghiến giọng:

“Ông đây sớm đã muốn làm vậy với anh rồi!”

Cao lãnh chi hoa cái quái gì!

Quân tử đoan chính cái quái gì!

Tôi kéo sợi xích bạc, nửa lôi nửa kéo người đến trước một cánh cửa ngầm.

“Thẩm Từ Bạch, anh biết vì ngày này, tôi đã chuẩn bị bao lâu không?”

Tôi gi/ật mở cửa, ném anh vào trong.

Khoảnh khắc khóa vân tay hạ xuống, ba trăm ngọn đèn rọi đồng loạt thắp sáng bốn bức tường.

“Thích không?”

Tôi túm tóc anh, ép anh ngẩng đầu.

Trên khắp các bức tường là ảnh anh: đầu ngón tay co lại khi ngủ, vành tai ửng đỏ lúc tắm, đôi môi bị cắn rá/ch khi phục hồi chức năng.

Trong tủ kính trưng bày băng gạc dính m/áu, chiếc thìa sứ vỡ, thậm chí cả mảnh thạch cao nhặt lại từ rác thải y tế.

Hệ thống lưu thông không khí thoảng mùi gỗ tuyết tùng quen thuộc của anh.

Màn hình thông minh đang lặp lại đoạn ghi hình anh bị ép ăn cháo mà giãy giụa.

“Bi/ến th/ái…”

Yết hầu Thẩm Từ Bạch khó nhọc chuyển động, lưng đ/ập vào cột giường nhung buông xích.

Tôi chậm rãi tháo khuy măng-sét:

“Tuần trước lúc anh lén ra vườn cho mèo hoang ăn, tôi đã nghĩ—”

Sợi xích lạnh quấn lên cổ chân anh.

“Cổ chân đẹp thế này, quả nhiên vẫn là khóa lại mới yên tâm.”

Anh đột ngột bật dậy muốn chạy, lại bị tôi bóp eo ấn vào giá đỡ cố định.

Khi c/òng thép tự động khóa ch/ặt tứ chi, Thẩm Từ Bạch trừng mắt nhìn tôi:

“Tạ Lẫm, cậu mẹ nó đi/ên rồi sao?!"

“Tôi là đàn ông!”

“Đàn ông thì sao, đàn bà thì sao?”

Tôi cắn lên dái tai anh:

“Chỉ cần anh là của tôi, thế là đủ.”

Trên mặt Thẩm Từ Bạch lộ rõ vẻ sụp đổ:

“Đồ đi/ên! Bi/ến th/ái, ch*t ti/ệt!”

Tôi bóp cằm anh, cắn rá/ch cánh môi đỏ thẫm:

“Khuyên anh nên để dành sức, lát nữa hẵng từ từ kêu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 MẸ NẤM Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 Ngôi sao may mắn Chương 13
10 BỐI Chương 9
11 Tôi đã thấy em Chương 11
12 Người giúp việc Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 9
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42