SAU KHI LÊN CƠN NGỦ VỚI ÔNG TRÙM

Chương 2

10/11/2025 17:57

Trong bóng tối, thị lực bị hạn chế nhưng xúc giác lại nh.ạy cả.m hơn nhiều so với bình thường.

Tôi cảm nhận được cử động của Tần Kiêu.

Vụng về, lóng ngóng.

"Không biết à?"

Tôi cất giọng khàn khàn.

Yết hầu Tần Kiêu chuyển động, có chút x/ấu hổ và gi/ận dữ:

"Không biết cũng không cho cậu ở trên."

Tôi không nhịn được bật cười,dẫn tay hắn tìm đúng vị trí, nghiêng đầu hôn lên tai hắn:

"Để tôi dạy anh."

Người Tần Kiêu bốc lên hơi nóng, tôi đoán có lẽ hắn đang đỏ mặt vì ngượng.

Tâm trí phiêu du.

Tôi nhớ lại hình ảnh Tần Kiêu lần đầu gặp mặt.

Vest chỉn chu, dáng người thẳng tắp, gương mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc như d/ao, một vẻ ngoài chuẩn mực của trùm xã hội đen kiểu Hồng Kông, trông khó dây vào.

Nhưng tiếp xúc lâu, tôi nhận ra thực ra hắn rất ngây thơ trong chuyện tình cảm riêng tư.

Nhớ có lần bắt nội gián, khi chúng tôi phá cửa xông vào thì vừa hay bắt gặp hai người trần truồng quấn lấy nhau.

Mặt Tần Kiêu lập tức đỏ bừng, đẹp như được ánh hoàng hôn nhuộm qua, cực kỳ quyến rũ.

Tiếc là hắn không cho tôi nhìn.

Không cho xem, vậy hôn một cái chắc được chứ.

Thế là tôi nghe theo lòng mình, gọi hắn.

"Tần Kiêu, lúc này đáng lẽ anh nên hôn tôi."

Tần Kiêu ngừng động tác, rồi hắn có phần cứng nhắc vươn cổ ra xa, bực bội nói:

"Hôn nhanh đi."

Nhìn động tác của hắn, lòng tôi ấm lên.

Chẳng lẽ người này đến cả hôn cũng không biết đấy chứ.

Nhưng tôi chưa kịp suy nghĩ.

Tần Kiêu giữ nguyên tư thế ghé sát tôi, sốt ruột thúc giục:

"Không phải muốn hôn sao? Cậu làm gì thế? Lại lừa tôi à."

Thấy hắn sắp nổi gi/ận, tôi vội vòng tay ôm cổ hắn rồi ngậm lấy đôi môi.

Trong lòng âm thầm có câu trả lời.

Hắn... thật sự không biết.

Tôi đặt tay sau gáy hắn, từ từ hướng dẫn hắn thở, điều chỉnh động tác cho đến khi Tần Kiêu học được thì nhường quyền chủ động lại.

Khả năng thiên phú của đàn ông ở một số phương diện thật không thể đá/nh giá thấp, chỉ vài phút ngắn ngủi Tần Kiêu đã nắm được cả quy trình.

Tôi thảnh thơi tận hưởng, mặc hắn bày đủ trò.

...

Không biết mặt trăng đã lên từ lúc nào, tôi nhìn người đàn ông đang đẫm mồ hôi trước mặt qua ánh trăng mờ ảo.

Đẹp trai.

Chỉ tiếc sau này không được thấy nữa.

Với tính cách của hắn, rất có thể sẽ không xuất hiện ở m/ộ tôi, nếu hắn dám làm bậy với người khác trước m/ộ tôi, tôi nhất định sẽ bật dậy ném tro cốt vào mặt cả hai.

Càng nghĩ càng bực.

Tôi với tay lấy bao th/uốc trên đầu giường, chưa kịp lắc ra một điếu, tay đã bị ai đó chộp lại ấn mạnh xuống giường.

Giọng Tần Kiêu khó chịu:

"Lời dặn của bác sĩ cũng không nghe?"

Tôi bất lực:

"Tôi bị u/ng t/hư dạ dày chứ đâu phải u/ng t/hư phổi."

Hắn không nhượng bộ, lạnh giọng ra lệnh:

"Cấm."

Tôi khẽ chậc một tiếng, bất mãn châm chọc hắn:

"Bác sĩ còn bảo tôi không được phóng túng đấy? Lẽ nào bây giờ anh muốn dừng lại?"

Cơ thể Tần Kiêu cứng đờ, sau đó hắn tà/n nh/ẫn đứng dậy.

Tôi mở to mắt không tin nổi:

"Không phải chứ, cha nội, lúc này mà đi, không nghe ra tôi đang nói đỡ sao?"

Hắn tùy tiện lấy ra một chiếc áo sơ mi trong tủ quần áo, ánh mắt thâm trầm dừng lại trên mặt tôi.

"Không phải cậu đang khó chịu sao?"

Tôi gi/ật mình.

Đúng là vừa rồi dạ dày hơi đ/au, định hút điếu th/uốc cho đỡ ai ngờ bị Tần Kiêu phát hiện.

Tôi bực bội vuốt tóc.

"Chút đ/au đó chịu được mà, tiếp tục đi."

Hắn không thèm để ý.

Trước khi vào nhà tắm chợt nghĩ ra điều gì, đi thẳng đến đầu giường lấy bao th/uốc.

Tôi nhìn động tác của hắn khẽ cười.

"Này Tần Kiêu, không phải anh yêu tôi sau khi ngủ với tôi đấy chứ?"

Bước chân hắn khựng lại, rất lâu sau, hắn nghiêng đầu, ánh mắt khó hiểu liếc tôi:

"Tôi chỉ không thích có người hút th/uốc trên giường mình, với lại, ai mà lại đi thích một kẻ dối trá như cậu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm