Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 09

23/03/2026 16:36

Khi tôi tỉnh dậy, trời đã gần trưa.

Tôi thầm trách mình, vội vàng thay quần áo.

Hàn Triệt vừa đến nhà, vậy mà tôi lại ngủ quên, không dậy sớm chuẩn bị đồ ăn cho hắn… thật quá sơ suất.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng ngủ, một mùi hương thơm nức đã lan tới.

Trên bàn ăn, bánh mì phết bơ và súp khoai tây vẫn còn bốc khói.

Tôi đứng sững.

Từ khi cha mẹ qu/a đ/ời, đây là lần đầu tiên… tôi vừa thức dậy đã có sẵn bữa ăn.

Một chiếc cốc sữa ấm áp bất ngờ áp vào lưng tôi.

Hàn Triệt đứng phía sau, khẽ chạm môi lên khóe mắt tôi, rồi đẩy tôi ngồi xuống ghế:

“Chào buổi sáng, An Nặc.”

Lúc này tôi mới để ý đến hắn.

Vốn dĩ hắn để trần nửa thân trên, nhưng có lẽ vì nấu ăn nên tạm khoác chiếc tạp dề của tôi.

Chỉ là… vóc người hắn cao lớn, chiếc tạp dề nhỏ bé kia gần như chẳng che được gì.

Ngược lại còn khiến cơ ngựk rắn chắc và những đường cơ bụng hiện rõ, nửa kín nửa hở, càng thêm gợi cảm.

Tôi vội quay mặt đi, không dám nhìn thêm.

Mà hắn lại dường như hoàn toàn không ý thức được điều đó, vẫn thản nhiên đi lại trước mặt tôi.

Trong lúc lơ đãng, tôi vô ý làm đổ cốc sữa.

Đang loay hoay tìm khăn lau, Hàn Triệt đã nắm lấy tay tôi, kéo vào lòng.

Hắn áp tay tôi lên ngựk mình, tiện tay dùng tạp dề lau sạch.

Lần đầu chạm vào cơ ngựk hắn…

Hóa ra khi thả lỏng, lại mềm như vậy.

Nhưng ẩn dưới đó vẫn là sức đàn hồi và hơi ấm rõ ràng.

Lau xong, hắn cúi đầu nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên:

“Cậu đang ngại à? Chỉ là lau tay thôi… cậu nghĩ gì vậy?”

Tôi không chịu nổi nữa, vội chộp lấy áo khoác, quay người chạy ra ngoài.

Không ngờ hắn lập tức đuổi theo:

“Tôi chỉ đùa thôi, cậu gi/ận rồi à?”

Tôi lắc đầu, không dám nhìn thẳng:

“Không… Tôi đi thu tiền thuê nhà.”

Tôi có một tòa nhà cũ do cha mẹ để lại, sống nhờ tiền thuê cũng đủ qua ngày.

Hàn Triệt tháo tạp dề, theo sát phía sau:

“Tôi đi cùng cậu.”

Chưa từng có ai đi cùng tôi làm việc như vậy.

Cảm giác… có chút lạ lẫm.

Dọc đường đi, Hàn Triệt chủ động bắt chuyện, hết chuyện này đến chuyện khác, khiến khoảng cách giữa chúng tôi dường như cũng gần hơn.

Có lẽ vì hiếm khi thấy tôi đi cùng một nhân ngư, những người vốn chẳng để ý đến tôi cũng bắt đầu hỏi han:

“An Nặc, đây là nhân ngư của cậu à? Đẹp thật, trông còn rất khỏe nữa.”

Tôi hơi lúng túng, không biết đáp sao.

Nhưng Hàn Triệt đã lên tiếng trước:

“Phải.”

Hắn nhìn tôi, ánh mắt dịu lại:

“Đây là chủ nhân của tôi. Tôi sẽ luôn trung thành với cậu ấy.”

Một cảm giác khó tả lan ra trong lòng.

Như nuốt phải một viên kẹo ngọt...

Ngọt đến mức tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.

Nhờ có Hàn Triệt đi cùng, việc thu tiền thuê nhà trở nên dễ dàng hơn hẳn.

Các khách thuê vừa nhìn thấy hắn đã không hỏi nhiều, lập tức giao tiền quý trước cho tôi.

Không còn cảnh tôi phải gõ cửa từng nhà, kiên nhẫn thuyết phục như trước nữa.

Về đến nhà, tôi vui đến mức không giấu nổi.

Hiếm khi tôi uống rư/ợu, vậy mà hôm nay lại rót cho mình một ly.

Men say thoáng dâng lên, tôi ôm lấy chiếc đuôi cá của Hàn Triệt, không chịu buông.

Đây là lần đầu tiên… tôi cảm thấy có một chỗ dựa.

Tôi ôm hắn, vừa cười vừa nũng nịu, thỉnh thoảng còn hôn lên lớp vảy lạnh.

Còn Hàn Triệt thì đứng im, không đáp lại.

Tôi đá/nh bạo, khẽ hôn lên khóe môi hắn:

“Hàn Triệt… chúng ta có thể ở bên nhau không?”

Hàn Triệt không trả lời.

Thậm chí còn rút đuôi khỏi tay tôi.

Hắn quay người rời khỏi phòng.

Tôi ngồi yên trên giường, không nhúc nhích.

Đến tận nửa đêm, tôi vẫn trằn trọc không ngủ được.

Bỗng từ phía nhà vệ sinh vang lên tiếng động khe khẽ.

Như có ai đó đang làm gì đó trong im lặng… dù cố nén, vẫn lọt ra vài âm thanh rất nhỏ.

Cùng với đó là những hơi thở trầm thấp, đ/ứt quãng.

Âm thanh không lớn, nhưng lại khiến lòng người xao động.

Cuối cùng, tôi cũng thiếp đi lúc nào không hay.

Trong mơ, chiếc đuôi cá quen thuộc lại quấn lấy tôi, siết ch/ặt.

Những ngón tay linh hoạt chậm rãi lướt qua eo tôi…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
5 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 U U Lục Minh Chương 30.
8 Ba quy tắc Chương 11
9 Thịt Tiên Chương 15
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm