Cậu đưa tay, dịu dàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi.

“Anh à… Nặc ca…”

Cách xưng hô quen thuộc ấy như tia sét lóe lên trong đầu.

Những ký ức bị tôi cố tình lãng quên… lúc này đồng loạt hiện về.

Theo giọng nói trầm thấp, lười biếng của cậu, tôi từng bước quay lại mùa hè của mười lăm năm trước.

Bùi Thời Vọng nói —ba của cậu, Thẩm Thanh Hạ, và cha cậu, Bùi Thịnh… là thanh mai trúc mã.

Hai người lớn lên cùng nhau, dần nảy sinh tình cảm.

Nhưng tạo hóa trêu ngươi— cả hai lại cùng phân hóa thành Alpha.

Gia tộc… sao có thể chấp nhận hai alpha ở bên nhau?

Đe dọa, u/y hi*p, trừng ph/ạt…

Cuối cùng, vì quyền thừa kế… Bùi Thịnh đã buông tay.

Ông chấp nhận liên hôn theo sắp đặt của gia tộc, đính hôn với một omega.

Thẩm Thanh Hạ thản nhiên tiếp nhận tất cả, rồi hoàn toàn biến mất khỏi thành phố A.

Mọi người đều nghĩ rằng ông cũng đã buông bỏ.

Cho đến ngày Bùi Thịnh đính hôn—

Tên đi/ên Thẩm Thanh Hạ lại b/ắt c/óc ông, còn hạ th/uốc.

Dựa vào cơ thể đã được cải tạo trong phòng thí nghiệm, ông thay Bùi Thịnh mang th/ai, rồi sinh con.

Sau đó dùng th/uốc… triệt để phá hủy khả năng sinh sản của Bùi Thịnh.

Trước khi nhà họ Bùi kịp tìm đến, Thẩm Thanh Hạ đã ôm bụng chạy trốn đến một ngôi làng nhỏ cách thành phố A xa xôi vạn dặm.

Sau khi sinh đứa trẻ, ông đặt tên là Bùi Thời Vọng.

Để không bị người nhà họ Bùi phát hiện, ông nh/ốt cậu bé trong tầng hầm, không thấy ánh mặt trời.

Cứ như vậy, Bùi Thời Vọng khi còn nhỏ… như một đứa trẻ hoang dã, lớn lên đến năm năm tuổi.

Rồi Thẩm Thanh Hạ biến mất.

Rõ ràng giây trước còn nói:

“Vọng Vọng của chúng ta sắp sinh nhật rồi, ba làm đồ ngon cho con, đừng sợ… lần sinh nhật sau chúng ta sẽ cùng cha con ba người ăn mừng.”

Nhưng giây sau bước ra ngoài… liền không quay lại nữa.

Tầng hầm cách âm rất tốt, tiếng cầu c/ứu của đứa trẻ không thể truyền ra ngoài.

Ở độ tuổi non nớt ấy… trong bóng tối vô tận, lặng lẽ chờ đợi cái ch*t.

Nhưng thứ đến trước tử thần… lại là thiên thần.

“Mau đi gọi ông tôi! Ở đây có một đứa trẻ!”

Ánh mặt trời rơi xuống người kẻ đến, chói lòa rực rỡ.

“Khi đó, tôi đã nghĩ… đây chính là thiên thần sao? Người chuyên đến để c/ứu tôi.”

Bùi Thời Vọng, đôi mắt còn vương nước, cong cong nhìn tôi:

“Anh à… anh đã c/ứu em.”

9

Hốc mắt tôi cay xè, ký ức bị phủ bụi lần nữa bị mở ra.

Tôi nhớ rồi.

Năm bảy tuổi… tôi thật sự đã c/ứu một đứa trẻ.

Khi đó chơi ném bao cát, ném vào một sân nhà.

Tôi trèo vào nhặt, lại nghe thấy từ tầng hầm vọng lên tiếng động rất khẽ.

Tôi lập tức mở ra— thấy một đứa trẻ g/ầy trơ xươ/ng nằm bên trong, lồng ng/ực hô hấp yếu ớt.

Ông bà chạy tới, vội vàng c/ứu đứa trẻ ra, đưa đến phòng khám.

Bác sĩ nói… là do đói.

Cả làng bàn tán xem đó là con nhà ai.

Trưởng thôn nói báo án cũng cần thời gian, trong lúc này ai có thể nhận nuôi.

Không ai lên tiếng.

Tôi là người đầu tiên giơ tay:

“Nhà cháu! Nhà cháu vừa hay thiếu một em trai!”

Tôi muốn làm anh trai.

Nhưng em trai tôi vừa sinh đã bị bố mẹ mang đi.

Trong ngôi làng này, tôi là đứa nhỏ nhất trong đám trẻ.

Không ai gọi tôi là anh cả.

Nhưng bây giờ… cuối cùng cũng có đứa nhỏ hơn tôi rồi.

Tôi là anh, anh thì phải bảo vệ em.

Ông bà không cưỡng lại được tôi, chỉ chọc chọc trán tôi, rồi mang đứa trẻ về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
8 Hận Tôi Đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thoái Hôn, Tiểu Thư Đỏng Đảnh Kinh Thành Mang Mười Vạn Lạng Bạc Lên Đường Tới Biên Ải

Chương 6
Vào ngày Ôn Như Ngọc công khai hủy hôn ước trước mặt mọi người, hắn dành cho ta tám chữ phê bình: "Tính tình kiêu căng ngang ngược, không xứng làm vợ." Khách mời trong phòng im phăng phắc, ngay cả tiếng bóc hạt dưa cũng ngừng bặt, tất cả đều chờ xem "đệ nhất tác tinh kinh thành" này sẽ khóc ngất tại chỗ. Kế mẫu Lý thị giả vờ lau nước mắt: "Tiểu thư Giao Giao ra khỏi cửa phải trải thảm đỏ, uống nước chỉ dùng sương mai, cái tính cách này quả thật chẳng bà mẹ chồng nào chịu nổi." Góc phòng có kẻ buông lời đâm chọt: "Đúng vậy, cưới về còn chật nhà." Không khí đã lên đến đỉnh điểm, ta đặt chén trà xuống. "Bộ đồ gốm Nhữ Diêu triều trước, một ngàn hai trăm lượng. Hai tấm gấm Vân Cẩm Giang Ninh chế tạo, sáu trăm lượng. Công tử họ Ôn đem về may thọ y cũng được. Nhạn làm lễ vật, lược kết tóc, ngọc bội Hòa Điền... tính tổng lại, nhà họ Ôn còn nợ ta sáu trăm bốn mươi lượng." Ta gập sổ sách lại. "Xin thanh toán ngay." Cả phòng im lặng như tờ. Mặt Ôn Như Ngọc xanh như miếng ngọc thạch ta chưa kịp tặng. Ta quay sang nhìn phụ thân: "Đã hủy hôn, mười vạn lượng hồi môn con xin mang về." Lý thị vội vàng gọi lại: "Giao Giao định đi đâu thế?" "Nghe nên tướng quân họ Cố nơi biên ải nghèo đến áo giáp cũng không đổi nổi?" "Cố Trường Phong? Hắn chính là..." "Vừa hay, tiểu thư ta tiền nhiều đốt không hết."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngược luyến tàn tâm
6
Vui thanh Chương 7
Thiên Quan Tứ Tà Chương 46: Trở về thực tại