Tử mẫu sát

Chương 15

21/06/2024 16:26

Khi ta nói xong tình hình bên ngoài, cha mẹ ta ngẩn cả người.

Cha ta vẫn không tin, ông trèo lên tường nhìn xuống, nhìn một lúc thì leo xuống với vẻ mặt tái nhợt.

“Chuyện này, chuyện này phải giải quyết thế nào mới được?”

Ta lau vết m/áu trên mặt.

Nhục thi bất tử bất diệt, tay chân đ/ứt lìa vẫn có thể cử động.

Chỉ khi ch/ặt được đầu, năng lực hành động mới biến mất hoàn toàn.

Ch/ém gi*t suốt chặng đường lúc nãy, ki/ếm của ta đã g/ãy từ lâu.

“Chúng ta không thể ở đây chờ ch*t, trong phủ có mấy trăm người, lương thực cũng sắp hết rồi.”

Lục Thiệu cố chấp cầm thanh ki/ếm trong tay.

“Bảo vệ nhà chắc chắn không thể, nhưng có thể bảo vệ kinh thành.”

“Phía Tây kinh thành có kho lương thực, trước mắt, người trong kinh thành đã ch*t hơn một nửa, số lương thực còn lại nhịn ăn nhịn xài đủ để cho những người còn lại sống mấy năm.”

“Đến khi ấy có thể mang một nửa số đất khai hoang ra làm ruộng.”

“Ta sẽ dẫn những người khác đi tìm lương thực từng nhà, trong kinh thành có nhiều hộ gia đình lớn, không lo không ki/ếm được thức ăn.”

Có nhiều quân tinh nhuệ bên cạnh Lục Thiệu, ai cũng giỏi trong việc đ/á/nh một chọi mười.

Cộng thêm với binh khí hoàn hảo do hắn chế tạo, ch/ém nhục thi cũng như ch/ặt dưa hấu.

Những nhục thi này tuy không sợ chảy m/áu, không sợ đ/au, không biết mệt mỏi nhưng lại giống dã thú, thậm chí trí lực cũng không bằng dã thú.

Nên đối với Lục Thiệu mà nói, đối phó với chúng không hề khó.

Đến khi ấy, giữ thành và làm ruộng đều cần nhân lực, nên việc cấp bách của bọn ta là phải đi c/ứu người, càng nhiều càng tốt.

...

Phủ công chúa có tường rào cao, cửa lớn cũng rất chắc chắn.

Ta đi theo Lục Thiệu vào trong đ/á/nh không chừa một lối thoát, mất một ngày mới diệt sạch toàn bộ nhục thi trong phủ.

Trong thời gian đó, ta còn bớt thời gian để chạy đến Dương phủ, dặn cha mẹ chồng phải giữ cửa thật kĩ, không được mở cửa cho người khác.

Một ngày sau khi bọn ta dọn sạch Dương phủ, bọn ta bắt đầu tìm ki/ếm người khắp kinh thành.

Tìm được người không bị nhục thi cắn thì sẽ đưa vào phủ công chúa.

Lục soát mất mấy ngày như thế, phủ công chúa vẫn rộng rãi.

Ta không ngờ rằng phủ công chúa lại có thể chứa được nhiều người như thế.

Chỗ này chắc phải hơn ngàn người ấy chứ?

“Đế vương bất tài, tai họa nhục thi từ trên trời rơi xuống.”

Trong kinh thành bắt đầu lan truyền những ý kiến giống nhau.

Mà Cửu vương gia Lục Thiệu trở thành đấng c/ứu thế, trở thành niềm hy vọng cuối cùng của vương triều Đại Hạ.

“Minh đế thất đức, bị trời trừng ph/ạt.”

Ta nở nụ cười giễu cợt.

“Đế vương phạm lỗi, bách tính ruồng bỏ?”

Sau bảy ngày tìm ki/ếm c/ứu nạn không ngừng nghỉ trên khắp kinh thành, chỉ có chưa đầy 10 ngàn người được giải c/ứu.

Nhưng dân số ở kinh thành lên đến cả triệu người!

Lục Thiệu thở dài, ngồi xuống cạnh ta.

Đến ngày hôm nay, bọn ta cũng coi như là chiến hữu cùng kề vai sát cánh, vào sinh ra tử với nhau.

Đối với ta, hắn cuối cùng đã không còn bài xích như những nữ nhân khác nữa.

“Lạc Vân Hòa, ta không thể để Đại Hạ tiêu vo/ng như vậy.”

“Cũng không thể để bách tính ch*t trong thảm họa nhục thi này, lỗi lầm này, không nên để họ gánh vác.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngươi muốn cưới Nàng Ốc? Nhưng ta là ốc bươu đây này!

Chương 6
Đám đàn ông trong làng đổ xô đi khắp nơi, lùng sục muốn bắt cô gái ốc đào về nhà. Tôi tránh đám đông, lẩn vào rừng, lo lắng giấu kỹ vỏ ốc rồi nhanh chóng lặn xuống nước tắm rửa. Vừa khi tôi thư thái khép hờ mắt, tiếng đàn ông phấn khích xé tan sự tĩnh lặng của khu rừng: - Bắt được ngươi rồi! Vỏ ốc của ngươi đang trong tay ta, ngươi phải lấy ta! Hắn nhanh tay rút ra một túi gấm. Chiếc túi phình to nuốt chửng cả vỏ ốc rồi co về nguyên dạng. Hắn thèm thuồng liếm mép: - Không lấy ta, đừng hòng lấy lại vỏ ốc. Tôi thích thú ngắm nghía gã đàn ông trước mặt, nhẹ nhàng khẽ mỉm cười: - Ngươi thật sự muốn cưới ta? Ánh mắt hắn dán chặt vào làn da trắng mịn lộ trên mặt nước của tôi, giọng đầy tham lam nhớt nhát: - Đúng thế, cô gái ốc đào, ngươi không thoát được đâu. Nụ cười tôi nở rộng hơn: - Được thôi, hôm nay ta thành thân. Chỉ có điều hắn đã nhầm to. Ta không phải cô gái ốc đào. Ta là ốc bươu vàng. Hắn muốn cưới ta? Vừa hay. Ta cũng đang cần vật chủ đẻ trứng.
Cổ trang
Tình cảm
0
Phục Cẩm Chương 8