[Họ m/ắng tôi cư/ớp đi cuộc đời của "con gái ruột", cho đến khi kết quả giám định huyết thống cho thấy — cô ta cũng chỉ là “giả”!]
01.
Vừa kết thúc quay một bộ phim cổ trang, tôi còn lấm lem bụi bặm trở về nhà thì đã bị ba mẹ lôi thẳng đến bệ/nh viện.
Mẹ tôi vừa xoa xoa làn da đen sạm của tôi vừa kiểm tra khắp người: “Làm sao mà dơ dữ vậy? Không bị thương chứ?”
Tôi vừa định mở miệng trả lời thì ba tôi ở bên cạnh đã chen vào: “Nếu có vết thương thì ảnh hưởng kết quả xét nghiệm m.á.u đấy, hôm nay không thay thận được đâu.”
Thay... thận??
Tôi sững sờ hỏi lại: “Chuyện gì vậy, anh con bị bệ/nh à?”
Hôm nay thành phố mưa lớn, tiếng mưa gõ vào cửa kính xe bảo mẫu khiến giọng tôi càng thêm r/un r/ẩy.
Mẹ liếc nhìn tôi, lạnh nhạt nói: “Ồ, không phải. Là em gái con, nó đã được tìm thấy và đưa về nhà rồi. Một mình nó lưu lạc bên ngoài bao năm, khổ cực vô cùng, lại còn bị bệ/nh thận. Ba mẹ nghĩ nếu thay cho nó một quả thận của con, thì nó sẽ có hai quả thận khỏe mạnh hoàn chỉnh. Như vậy cũng coi như là bù đắp phần nào cho nó.”
Tôi sững người, nghẹn họng không nói nên lời.
Ý gì đây? Chỉ vì muốn con ruột có hai quả thận khỏe mạnh, mà định một cách vô lý lấy mất một quả thận của tôi sao?
Có lẽ vì thấy sắc mặt tôi không ổn, ba tôi cau mày, giọng nghiêm khắc: “Dư Kha, con nên biết rõ thân phận của mình. Con vốn dĩ chỉ là đứa con nuôi mà mẹ con nhận về để ng/uôi ngoai nỗi đ/au mất con. Nếu không có chúng ta, con có thể sống sung sướng bao nhiêu năm qua à? Giờ còn trở thành minh tinh nổi tiếng khắp nơi - tất cả đều là nhờ bọn ta!”
“Nhà ta chỉ cần con cho một quả thận thôi, mà con còn dám không đồng ý à?”
02.
Tôi xuyên vào một truyện giả - thật thiên kim điển hình, trở thành nữ phụ con nuôi thế thân.
Năm tôi năm tuổi, mẹ cầm ảnh của “thiên kim thật” đến trại trẻ mồ côi, chọn đứa trẻ giống nhất với cô ta - chính là tôi, mang về nhà nuôi suốt mười tám năm, để thay thế con gái ruột đã mất.
Bà gọi tôi là Nan Nan, cho tôi mặc váy công chúa mà thiên kim thật từng yêu thích, ôm tôi kể những câu chuyện cổ tích mà thiên kim thật thuở bé mê mẩn nhất.
Cho đến khi Dư Mặc Mặc xuất hiện.
Cô ta nhờ vào vết bớt hình con bướm sau gáy, thuận lợi “nhận tổ quy tông”, ôm lấy mẹ mà khóc lóc kể khổ rằng bao năm qua sống trong cảnh lang thang cơ cực, phải lục rác ki/ếm ăn, xin xỏ khắp nơi mới sống sót được.
Cô ta kể chuyện lưu lạc như thật, giọng nói r/un r/ẩy, thỉnh thoảng lại ẩn ý ám chỉ: Cuộc đời khốn khó đó lẽ ra nên là số mệnh của tôi - một đứa trẻ mồ côi. Còn tôi lại sống sung sướng như công chúa nhà họ Dư, còn tiến thân vào giới giải trí!
Ba mẹ và anh trai tôi nhận được “tín hiệu”, lập tức cho rằng chính tôi là người đã cư/ớp đi cuộc đời đáng lẽ thuộc về con ruột của họ. Từ đó ra sức bù đắp cho Dư Mặc Mặc, cố gắng bù trọn tất cả những thương yêu năm xưa đã bỏ lỡ.
Dư Mặc Mặc chỉ cần nói một câu "đ/au lưng", họ đã bắt tôi lên bàn mổ thay thận cho cô ta. Cô ta nói chưa bao giờ có phòng riêng, họ lập tức gói hành lý của tôi quẳng vào kho chứa đồ.
“Dù sao con cũng thường xuyên ở đoàn phim, không mấy khi về nhà. Phòng để không cũng lãng phí, chi bằng nhường lại cho Mặc Mặc ở.”
Ngay cả hôn ước giữa tôi và nhà họ Nghiêm đã định từ năm 18 tuổi, cũng bị họ đổi lại cho Dư Mặc Mặc. Họ còn phẫn nộ tuyên bố: “Con chỉ là con nuôi thế thân, lấy gì mà đòi gả vào nhà họ Nghiêm?”
“Cuộc hôn nhân này, vốn dĩ là dành cho con gái ruột của bọn ta!”
Trong thế giới này, không một ai yêu tôi.
Nhưng nguyên tác “tôi” lại không nhận ra điều đó. Cô ấy vẫn m/ù quá/ng tìm ki/ếm sự công nhận, cố chứng minh mình xứng đáng được yêu thương, chạy đuổi m/ù quá/ng cả đời.
Kết cục, người mất - của không còn, bị ép trở thành công cụ của Dư Mặc Mặc, và… c.h.ế.t trên bàn mổ.
03.
Nhưng mà... đã xuyên vào rồi, sao tôi có thể để mình chịu kết cục bi thảm như nguyên tác chứ?
Chỉ cần bị gọi mấy câu “cô là thế thân”, mà có thể nhận được khoản bồi thường kếch xù từ ba mẹ nuôi và tài nguyên trong giới giải trí do anh trai tặng?
Ai nói vụ giao dịch này là lỗ? Rõ ràng là siêu lời luôn ấy chứ!
Quả nhiên, câu tiếp theo của ba tôi là: “Cái thận này cũng không phải đòi không. Bọn ta sẽ m/ua cho con một căn biệt thự ven biển.”
Wuhu~
Tôi ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, thuận thế làm nũng: “Cảm ơn ba. Nhưng... có thể chuyển sang tiền mặt không ạ? Con ở đoàn phim suốt, có thời gian đi nghỉ đâu. M/ua biệt thự làm chi, chẳng thà đưa tiền cho con m/ua quần áo còn hơn!”
Ba mẹ nhìn nhau, hiển nhiên là không ngờ tôi lại bình tĩnh chấp nhận sự thật “thiên kim thật” quay về như vậy.
Mẹ tôi lại x/á/c nhận một lần nữa: “Tiền không phải vấn đề, chỉ cần con chịu hiến thận cho Mặc Mặc là được... Con đồng ý chứ?”
Trong nguyên tác, nhân vật tôi thủ vai là một cô gái bướng bỉnh, lạnh lùng, không vì năm đấu gạo mà cúi đầu. Vì một chút không cam lòng, vì một tia chấp niệm “muốn được yêu”, mà đ/á/nh đổi cả cuộc đời.
Nhưng phụ nữ ấy à, nếu quá cố chấp với hai chữ "được yêu", thì chẳng khác gì tự tay giao quyền kiểm soát cuộc đời mình cho người khác.
Tôi sẽ không ng/u như vậy.
Có tiền thì tại sao không lấy?
Tôi lại gật đầu lần nữa: “Con đồng ý. Mẹ à, mẹ thương em, thì con cũng thương. Chỉ cần em được khỏe mạnh, chuyện gì con cũng làm.”
Mẹ tôi cảm động, liền viết thêm một số 0 vào tấm chi phiếu đưa tôi.
04.
Vì tôi tỏ ra quá ngoan ngoãn và hiểu chuyện, nên khi xuống xe, ba mẹ tháo dây trói tay chân tôi, còn nắm tay tôi dịu dàng đưa vào phòng phẫu thuật.
Anh trai Dư Trì và vị hôn phu cũ Nghiêm Khang Niên của tôi đang đứng canh trước cửa phòng mổ.
Vừa thấy tôi xuất hiện, hai người họ như hai bản sao cùng lúc cau mày, đồng thanh quát: “Tôi cảnh cáo cô, Dư Khả! Đừng có giở trò! Mặc Mặc vì cô đã chịu khổ đủ rồi! Đừng nói là một quả thận, dù là mạng của cô, thì cũng đáng!”
Họ nghĩ tôi sẽ khóc lóc, làm lo/ạn, ngửa mặt hỏi trời “Tại sao lại là tôi?!”.
Nhưng tôi - trong bộ đồ quay phim rá/ch nát, mặt mũi lem luốc như mèo hoang, còn thê thảm hơn cả Dư Mặc Mặc trăm ngàn lần, lại ngoan ngoãn gật đầu, thậm chí còn nhẹ nhàng đề nghị: “Em sẽ nhắc bác sĩ khâu thật khéo vết mổ của em gái, đừng để lại s/ẹo, hai anh yên tâm nhé.”
Anh trai tôi khựng lại một chút. Sau đó giọng có chút cứng ngắc mà nói: “Em yên tâm đi, tiền bồi bổ anh sẽ không để thiếu. Còn vụ hợp đồng quảng cáo nước hoa tháng trước em chưa lấy được, anh sẽ nghĩ cách giúp.”
Tôi cười toe toét, nhìn như con ngốc: “Cảm ơn anh, anh đúng là tốt nhất!”