NỮ THUẬT TƯỚNG SƯ

Chap 16

13/04/2026 11:22

Ta đ/á/nh giá hắn một phen.

Áo vải thô sơ, mặt mũi tầm thường, nhưng lời lẽ trầm ổn, có phần cẩn trọng.

Ta nhớ rõ, chính hắn là người đ/á bay thanh ki/ếm giúp ta khi Dương Hằng ra tay.

“Ngươi tên gì?”

“Lý Mục.”

Lý Mục nói, mẫu thân đang mang trọng bệ/nh, hắn là người hiếu thuận, muốn trở về thăm mẹ, nhưng trong tay không còn ngân lượng. Nếu ta chịu chu cấp, hắn sẵn lòng lưu lại phò trợ.

“Có thể, nhưng như vậy không công bằng.” Ta chỉ về phía đám người đang viết tên. “Ta cho ngươi bạc, bọn họ sẽ bất phục, phải xử lý thế nào đây?”

Lý Mục gật đầu thừa nhận, lập tức quay người xuống núi.

Ta gọi gi/ật lại: “Trừ phi, ngươi giúp ta làm một việc. Làm xong, tự nhiên có thưởng.”

Ba ngày sau.

Lý Mục đ/á/nh xe cỏ tới trước cửa viện ta.

Ta vén cỏ khô, liền thấy một thân ảnh ẩn dưới rơm rạ - áo vải nâu xám, tóc rối tung, ánh mắt đỏ hoe.

Minh Vọng Xuân nhìn ta chằm chặp, nghẹn ngào run giọng: “Vấn Thu… thật sự là muội sao?”

Ta thay nàng rút ra hai nhánh cỏ khô vướng trong tóc, nhẹ giọng nói: “Hiền Vương phi, ta cũng biết là tỷ đã lấy tr/ộm Hổ phù của Ngự lâm quân, đưa cho Triệu Triệt.”

Nhớ lại lời Thái tử từng nói, tha mạng ta là vì nể Nhị tỷ trong phủ, ta liền biết, Đại tỷ đã làm điều hồ đồ, không ngờ lại là điều hồ đồ đến vậy.

“Triệu Triệt dùng Văn Hạ để đổi lấy, ta cũng là bất đắc dĩ…”

Minh Vọng Xuân từ xe cỏ bước xuống, gạt rơm rạ sang một bên.

Minh Văn Hạ co gối ngồi trong xe, ánh mắt trống rỗng, sắc mặt tái nhợt, thần h/ồn như đã tan rã.

Đại tỷ đ/au lòng nói: “Ngày sinh thần hôm ấy, ta từng nói đã mấy tháng không gặp muội ấy. Không lâu trước, Triệu Triệt cho ta nhìn một lần, muội ấy đã ra nông nỗi này rồi.”

Ta bước lại, đặt tay bắt mạch. Thân thể vô hại, nhưng hiển nhiên mắc chứng không nói được.

Chắc hẳn là do chuyện ở Lại bộ vào đầu Xuân năm ấy. Thời gian đó, Triệu Triệt dẫn Nhị tỷ đi gặp hàng trăm người…

Tướng mệnh xem quá nhiều, tất có phản phệ.

“Dưỡng một thời gian sẽ hồi phục thôi.”

“Ta biết. Nhưng Triệu Triệt đã c/ắt lương thực của muội ấy, uy h.i.ế.p ta phải trao Hổ phù mới chịu thả người. Ta chỉ có thể phụ lòng Triệu Minh Thừa.”

Đại tỷ dìu Nhị tỷ vào trong viện.

Đêm ấy, ta nhận được thư của Thịnh Quốc công:【Mười ngày nữa có thể vào Kinh.】

Ta ngồi ngoài sân, nhẹ nhàng đưa tay đẩy chiếc nôi, đầu ngón tay khẽ khàng chọc chọc gò má của tiểu hài tử: “Ngươi đó, ngoại công của ngươi sắp đến đón ngươi rồi, vui không nào?”

Minh Vọng Xuân từ cổng bước vào. Nàng muốn vào cung, c/ứu Hiền Vương.

“Ta khó khăn lắm mới c/ứu được tỷ ra khỏi phủ Hiền Vương, giờ tỷ lại định quay lại chịu chế*? Nay binh mã các nơi đang hướng về Kinh thành, chi bằng tỷ đến Yến Lăng - lãnh địa của Hiền Vương, cầu c/ứu viện binh. Dẫu gì tỷ cũng là Hiền Vương phi, tất có thể điều động được vài phần.”

Đại tỷ do dự nói: “Nhưng trước khi nhập cung, Triệu Minh Thừa dặn ta đừng manh động.”

Ta khẽ cười, đầy mỉa mai: “Là bởi vì hắn không biết, tỷ đã lấy tr/ộm Hổ phù rồi.”

Minh Vọng Xuân nghẹn lời, trừng mắt nhìn ta, ánh mắt lạnh như băng: “Muội sá* hại cả phu phụ họ Thôi, có tư cách gì nói ta?”

Nàng vừa dứt lời, ánh mắt liếc sang chiếc nôi bên cạnh ta, vội vã cúi người nhìn hài nhi, rồi kinh hô: “Đây… là con của muội? Ta có cháu rồi?”

Ta cạn lời nhìn nàng.

Toàn bộ chú ý của Đại tỷ đều dồn vào hài nhi, nhẹ nhàng bế lấy, ánh mắt đầy dịu dàng yêu thương: “Giống Thôi Tống, chẳng giống muội lắm.”

Ta: “…”

Minh Vọng Xuân ôm lấy đứa trẻ, tựa hồ đang suy ngẫm điều gì, chậm rãi nói: “Ta nguyện ý đến Yến Lăng. Nếu thật sự xảy ra chuyện, ta còn có thể dùng người c/ứu chàng ra.”

Ta lập tức đứng dậy: “Ta sẽ cho người hộ tống tỷ.”

Nàng ngơ ngác nhìn ta: “Vấn Thu, không ngờ muội làm mẹ rồi, lại trở nên ôn nhu đến thế.”

Nghe thế, lòng ta chấn động, hơi híp mắt lại, nhìn nàng, rồi lại nhìn hài nhi trong tay nàng.

Trải qua chuyện của Dương Hằng, ta cũng dần ngộ ra một điều - đôi khi các nàng nói có lý, nhưng lý lẽ đó chẳng thể tranh biện, càng nói càng vô ích…

“Đại tỷ, ta có chuyện muốn nhờ.” Ta đón lấy hài nhi từ tay nàng, cúi đầu, hạ thấp giọng: “Kỳ thực, đứa bé này… là con của ta và Lý Huyền Ca. Ta không cố ý hại Thôi Tống, chỉ là chuyện bại lộ, hắn muốn hại đứa nhỏ, ta lỡ tay đâ* trúng. Trong lúc hỗn lo/ạn, hắn phóng hỏa đ/ốt nhà, khiến Dương Hằng cũng chế* theo.”

Ánh mắt Minh Vọng Xuân chấn kinh như sấm n/ổ bên tai.

Ta ôm hài nhi, quỳ xuống trước mặt nàng: “Ta khẩn cầu tỷ tỷ, hãy mang đứa nhỏ đến Yến Lăng, nuôi dưỡng trong bí mật. Chờ thiên hạ thái bình, ta sẽ đích thân đến đón về.”

Minh Vọng Xuân nhận lời, lập tức lên đường tới Yến Lăng.

Bên người ta khi ấy, còn lại năm trăm người, tất cả ngoại trừ Lý Mục đều theo bảo vệ nàng.

Trên xe, nàng đứng nơi cửa, hỏi ta: “Vậy muội thì sao?”

Ta nhẹ nhàng lấy mu bàn tay, chạm vào gương mặt nhỏ nhắn trong tã lót: “Tỷ tỷ, đừng lo cho ta. Hãy bảo vệ nó. Nếu nó có mệnh hệ gì… ta cũng không sống nổi đâu.”

Minh Vọng Xuân cảm động khôn cùng, ngẩng đầu thề giữa trời: “Muội muội, đã đặt tên cho nó chưa?”

“Minh Triêu.”

Minh Triêu - bình minh mai sau của ta, hy vọng cuối cùng của ta, tất cả đều gửi gắm vào hài tử này.

Sau khi Đại tỷ rời đi, ta an trí Nhị tỷ tại Bạch Vân Tự, rồi quay về, khóa ch/ặt cửa viện. Tiếp đó, ta đến trước cổng hoàng cung.

“Ta cầu kiến Triệu Triệt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Đồng Ý Không Ly Hôn, Anh Lại Vỡ Trận!

Chương 6
Ba mươi năm đầu đời của tôi sống suôn sẻ, tiền rủng rỉnh, thời gian rảnh rỗi. Cho đến ngày sinh nhật tuổi 30, tôi phát hiện chồng mình ngoại tình. Giang Yến Từ cảm thấy tội lỗi khôn nguôi, đối diện tôi mà đoạn tuyệt với người kia. Anh ta còn đem hết tiền bạc và nhà cửa giao cho tôi. "Nếu em muốn ly hôn, mỗi năm anh sẽ cấp dưỡng 1 triệu. Lạc Lạc theo em, anh cũng yên tâm." Nói đến đây, anh ta rơi nước mắt. "Nhưng... em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không? Anh biết mình sai rồi. Vợ ơi, xin em." Giang Yến Từ quỳ gối trước mặt tôi, giọng trầm đặc đầy hèn mọn. "Được, em cho anh một cơ hội." Ly hôn phiền phức lắm, tôi ngại đủ thứ. Thế nhưng sau đó, Giang Yến Từ bỗng trở nên lảm nhảm khác thường. "Sao em có thể dễ dàng tha thứ cho anh thế? Hứa Hà, phải chăng em cũng đã ngoại tình?" Lần này, tôi thật sự muốn ly hôn, bởi chính anh ta đã trở thành gánh nặng.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Tần An Chương 11