TIẾU TIẾU: VẬT TRONG TAY

Chap 4

14/04/2026 15:52

Đường Vi mỉm cười, nhưng nước mắt lại rơi xuống. Cô ta nghẹn ngào, chất vấn anh: "Tống Thác, anh thật sự chỉ coi em như người nhà được sao? Ngày xưa chúng ta ôm nhau, hôn nhau, cùng lên giường... những ngọt ngào đó, anh thực sự có thể quên hết sao?"

 

Cô ta chờ Tống Thác trả lời. Nhưng anh chỉ trầm mặc, không nói gì.

 

Đường Vi bỗng hét lên: "Em không thể! Em không thể chỉ làm người nhà của anh, Tống Thác!"

 

"Em vẫn còn yêu anh! Anh bảo em làm sao chịu được khi nhìn anh kết hôn, sinh con với người phụ nữ khác chứ? Trái tim em như sắp vỡ nát rồi, anh có biết không?!" Vừa nói, cô ta vừa kéo tay áo, để lộ vết c/ắt ngang cổ tay.

 

Vừa khóc, cô ta vừa la lên: "Em bị trầm cảm đấy, Tống Thác. Nếu anh không yêu em nữa, em sẽ c.h.ế.t mất..."

 

"Nhưng em biết, giờ anh không còn đ/au lòng vì em nữa rồi." Nói xong, cô ta quay người bỏ đi.

 

Tống Thác gần như không hề do dự, liền đuổi theo.

 

Ngoài trời đang mưa to.Tôi đứng trước cửa sổ, lặng lẽ nhìn họ quấn lấy nhau trong mưa, rồi dần dần biến mất khỏi tầm mắt.

 

Bỗng nhiên tôi thấy tim mình hoảng lo/ạn một cách dữ dội.

 

Tôi cứ có cảm giác... nếu lần này Tống Thác thực sự đi theo Đường Vi…

 

Thì có lẽ, anh sẽ không cưới tôi nữa. Cũng sẽ không cần tôi nữa.

 

Tôi phải giữ lấy Tống Thác. Tôi nhất định phải kéo anh về.

 

8.

 

Tôi lao vào màn mưa lớn, cuống cuồ/ng đi tìm Tống Thác.

 

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng cũng thấy Đường Vi đang ngồi co ro nơi góc tường, ôm lấy cánh tay r/un r/ẩy. Tống Thác ngồi xổm trước mặt cô ta, ôm cô ta đầy trân trọng.

 

Đường Vi vừa khóc vừa đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, chất vấn: “Tống Thác, anh không yêu em nữa rồi thì đến tìm em làm gì!”

 

“Anh không biết, việc anh đến tìm em sẽ khiến Hứa Tiếu Tiếu đ/au lòng sao?”

 

“Tại sao chứ? Rõ ràng cô ta chỉ là người thay thế em, vậy mà lại cư/ớp đi tất cả những gì vốn thuộc về em!”

 

“Em không còn gì nữa, Tống Thác à… Không còn mẹ, không còn anh… không còn nhà… Em chẳng còn gì hết rồi!”

 

Tống Thác mặc kệ cô ta gi/ận dỗi, nhẹ nhàng dỗ dành: “Ngoan, đừng làm đ/au chính mình. Bình tĩnh một chút, có anh ở đây.”

 

“Vi Vi, anh sẽ luôn ở bên em, sẽ không rời bỏ em. Em muốn một mái ấm, anh sẽ cho em một mái ấm.”

 

“Những gì Hứa Tiếu Tiếu có, em cũng sẽ có. Anh sẽ cho em nhiều hơn, tốt hơn, chỉ dành riêng cho em, được không?”

 

Tôi đứng c.h.ế.t lặng, ngẩn ngơ nhìn một Tống Thác dịu dàng như vậy. Bỗng dưng, tôi cảm thấy anh… cách tôi xa thật xa.

 

Tôi không biết phải làm thế nào, mới có thể giữ được anh, không để anh rời đi.

 

Đường Vi ôm ch/ặt lấy Tống Thác, ánh mắt cô ta xuyên qua bờ vai anh, dừng lại trên người tôi. Giống như đang cười – một nụ cười đắc thắng.

 

Tôi nghe cô ta hỏi Tống Thác: “Thực ra anh căn bản không yêu Hứa Tiếu Tiếu, đúng không? Anh chỉ cố ý làm thế để chọc gi/ận em thôi, đúng không?”

 

“Mau nói đi! Anh có yêu Hứa Tiếu Tiếu không? Người anh yêu là em, đúng không?”

 

“Tống Thác, nếu anh không dỗ em vui, em sẽ không quay về với anh đâu!”

 

“Em thật sự sẽ đi đấy, rồi anh sẽ không bao giờ tìm thấy em nữa!”

 

Tống Thác thở dài, khẽ cười, bất lực dỗ dành: “Ừ, em nói gì cũng đúng.”

 

“Anh yêu em, được chưa? Đường Vi, anh vẫn yêu em. Về nhà với anh nhé?”

 

Đường Vi chu môi, làm nũng: “Em không tin. Trừ khi, anh hôn em một cái.”

 

Cô ta nhắm mắt lại, ngọt ngào đợi chờ, dịu dàng nói: “Tống Thác, hôn em đi.”

 

Tôi gần như lần đầu đá/nh mất kiểm soát, hét lên: “Tống Thác! Đừng mà! Chúng ta sắp kết hôn rồi mà…”

 

“Anh có thể chia một chút mềm lòng mà anh dành cho Đường Vi, cho em được không?”

 

Tống Thác quay đầu, nhìn thấy tôi, thoáng sững người.

 

Đường Vi tựa vào lòng anh, nở nụ cười đắc ý với tôi. Rồi cô ta lại đột nhiên bật khóc, giả vờ như sắp sụp đổ, cầm con d.a.o nhỏ kề sát cổ mình.

 

Cô ta gào lên: “Tống Thác! Đuổi cô ta đi! Đuổi Hứa Tiếu Tiếu đi! Em không muốn nhìn thấy cô ta thêm một lần nào nữa!”

 

“Nếu anh không muốn mất em, thì hãy bảo cô ta cút đi! Mãi mãi đừng bao giờ xuất hiện nữa!”

 

Tống Thác gật đầu, nói “được”, rồi quay đầu lại nhìn tôi, lạnh nhạt nói: “Bây giờ cảm xúc của Đường Vi không ổn định, anh không muốn cô ấy đ/au lòng thêm nữa.”

 

“Em… đi đi.”

 

Tôi r/un r/ẩy, cố nén tiếng nức nở, khẽ nói: “Tống Thác… Em có chuyện muốn nói với anh… Em… mang th/ai rồi.”

 

Cả người Tống Thác khựng lại, kể cả Đường Vi cũng nghẹn lời, trân trối nhìn tôi.

 

Tôi đưa tay sờ vào túi, định lấy tờ phiếu khám th/ai ra cho anh xem.

 

Nhưng chưa kịp rút ra, một tiếng s ú n g vang lên từ đâu đó.

 

Đường Vi h/oảng s/ợ chui vào lòng Tống Thác, Tống Thác vội vàng ôm ch/ặt lấy cô ta.

 

Chỉ còn lại tôi - đứng trơ trọi giữa màn mưa, r/un r/ẩy vì tiếng s ú n g.

 

Tôi đã từng cùng Tống Thác vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần, nhưng anh biết rõ… tôi sợ tiếng s ú n g nhất.

 

Trước kia, mỗi lần nghe thấy tiếng s ú n g, anh đều che tai tôi lại, m/ắng yêu: “Nhóc nhát gan, còn sợ cả tiếng s ú n g.”

 

Chỉ là bây giờ… Người từng ôm tôi, che tai cho tôi… Giờ đang ôm lấy một người phụ nữ khác. Không còn quan tâm đến tôi nữa rồi.

 

Tiếng s.ú.n.g vang lên liên tiếp.

 

Tôi ôm đầu, định ngồi xổm xuống đất, nhưng bụng bỗng tê rần đ/au đớn.

 

Một mảng m.á.u lớn - nhuộm đỏ chiếc váy ngủ trắng của tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm