Xe Buýt Số 0

Chương 4

19/04/2026 12:25

Trong xe buýt ánh đèn mờ ảo, làn gió âm lạnh khiến tôi không kìm được cơn rùng mình.

Dịch Sơn lau kính, nói chậm rãi:

“Hai vòng trước đều cực kỳ nguy hiểm. Quy tắc rõ ràng muốn gi*t chúng ta, nhưng vẫn chừa đường sống.”

“Còn vòng này… lại quá dễ.”

“Hơn ba mươi người phải tranh hơn hai mươi quai treo, còn giờ hai mươi người lại có hai mươi mốt ghế.”

“Nếu không phải quy tắc đột nhiên ‘nhân từ’, thì chắc chắn có bẫy.”

Tôi lập tức nhớ lại câu cuối:

“Cậu nói… ‘trước khi xe dừng, không được di chuyển’?”

“Đúng.”

Dịch Sơn gật đầu:

“Trong quá trình xe chạy, có thể sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn… khiến một số người bị loại, thậm chí ch*t.”

“Và kết quả đó… có thể liên quan đến chiếc ghế họ chọn.”

“Một khi đã chọn, không thể đổi, không thể chạy, chỉ có thể chờ ch*t.”

“Cho nên vòng này không phải tranh giành… mà là lựa chọn.”

“Chọn đúng thì sống. Chọn sai…”

“Chính là đường ch*t.”

Nghe xong, chúng tôi đều rợn người.

Sự nhẹ nhõm vừa có lập tức biến mất.

Không ít người đã vội chọn ghế, chui xuống trước.

Làm sao chọn đúng… trở thành việc cấp bách nhất.

Dịch Sơn vỗ vai chúng tôi:

“Mau lên, tìm xem có gợi ý gì không.”

Trần xe, đáy ghế, cửa kính…

Chúng tôi bắt đầu lục soát từng nơi, cố tìm ra manh mối sống sót.

Nhưng thời gian chỉ còn lại một phút cuối, chúng tôi vẫn không tìm ra manh mối nào.

Lúc này, phần lớn hành khách đã bắt đầu tìm chỗ, nằm rạp xuống sàn, chuẩn bị chui vào gầm ghế của mình.

Tôi nhìn quanh, thấy tất cả các ghế đều giống hệt nhau, không hề có điểm khác biệt. Dịch Sơn cũng bắt đầu nghi ngờ, đưa tay xoa trán.

“Chẳng lẽ… tôi nghĩ quá nhiều rồi?”

Chúng tôi nhìn nhau, không nói nên lời.

Không biết nguy hiểm thật sự nằm ở đâu, cuối cùng vẫn chỉ có thể chọn đại một chỗ trống.

Nhưng ngay khi tôi định chui xuống gầm ghế, khóe mắt chợt liếc thấy — người tài xế vốn bất động phía trước… lại buông tay khỏi vô lăng.

“Ông ta… định làm gì?”

Nhận ra điều bất thường, tôi vội bò lên ghế, nhìn qua kính chiếu hậu.

Chỉ thấy ông ta lặng lẽ lấy ra một chiếc búa sắt nặng trịch từ góc xe, chậm rãi lau chùi.

Trên mặt búa loang lổ những vết m/áu khô, tỏa ra mùi tanh nồng nặc.

Gương mặt u ám ấy… lần đầu tiên nở một nụ cười quái dị.

Nhìn hành động đó, tôi không khỏi quay đầu nhìn lại những chiếc ghế nhựa mỏng manh.

Trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ.

“Ch*t rồi…”

Thời gian chỉ còn nửa phút.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm