Tro Tàn

Chương 5

24/03/2026 21:04

Đúng thật là nhân do tôi gieo.

Sau khi phân hóa thành Omega, với tư cách là công cụ để liên hôn hợp tác và nối dõi tông đường, tôi được người nhà cưng chiều từ nhỏ nên tính tình rất ngông cuồ/ng.

Đường đời thuận buồm xuôi gió, muốn thứ gì là có thể dễ dàng đoạt được.

Chỉ trừ Trì Tẫn Diên.

Hắn là đứa con của trời, mang trong mình sự thanh lãnh và kiêu ngạo bẩm sinh.

Khao khát chiến thắng bị khơi dậy, tôi cố chấp muốn có được hắn.

Thế là sau khi tựu trường, gần như ngày nào tôi cũng bám theo hắn.

"Này, đi ăn với tôi đi." Tôi chắn ngang trước mặt hắn.

"Không đi." Trì Tẫn Diên khẽ cau mày, đẩy tôi ra.

Tôi không bỏ cuộc, lẽo đẽo theo sau.

"Đi căn tin à? Vậy tôi miễn cưỡng đi cùng anh nhé."

Chương 2:

Thực sự rất khó ăn, một miếng tôi cũng chẳng nuốt trôi.

"Đây là thức ăn cho người à?" Tôi chọc chọc vào đĩa đồ xào nhão nhoét trước mặt.

"Ăn thì ăn, không ăn thì nhịn." Hắn cụp mắt, căn bản chẳng buồn liếc tôi lấy một cái.

Tôi mặc kệ.

Thứ tôi đã thích, dù khó nhằn đến mấy tôi cũng phải giành cho bằng được.

Tôi ngày ngày lượn lờ trước mặt hắn, chẳng thèm che giấu mùi tin tức tố trên người, ngoài sáng trong tối tìm cách quyến rũ.

Lâu dần, Trì Tẫn Diên cuối cùng cũng thấy phiền.

"Kiều Gia Thanh, cậu không có cuộc sống riêng của mình à?"

Tôi gi/ật nắp lon, đẩy lon nước ngọt ướp lạnh tới trước mặt hắn, mặt dày vô sỉ nói:

"Có chứ, theo đuổi anh đấy."

"Bị bệ/nh." Hắn lạnh nhạt nhả ra hai chữ.

Lại một lần nữa chặn hắn ở cửa phòng học.

Tôi ném qua một bức thư tình: "Bổn thiếu gia đã thức trắng đêm để viết cho anh đấy, mở ra xem đi."

Hắn lạnh lùng liếc tôi một cái, đi thẳng qua người tôi.

Xung quanh vang lên những tiếng xì xầm.

Tôi nhìn chằm chằm bức thư nằm chỏng chơ trong thùng rác, hốc mắt vẫn đỏ bừng lên một cách đáng x/ấu hổ.

"Ồn ào cái quái gì!"

Thời Nhạc bước tới gầm lên với đám đông xung quanh, rồi nhặt bức thư đó lên.

"Anh ta không xem thì để tớ xem."

"Đừng xem nữa."

Tôi gi/ật lại, x/é nát thành trăm mảnh.

"Không thích thì thôi vậy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
5 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
6 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm