Tôi không muốn lãng phí thời gian nhớ lại những chuyện này nữa.
Không ngờ trận hỏa hoạn năm ấy không th/iêu ch*t chúng tôi, ngược lại còn nh/ốt chúng tôi vào trò chơi quái đản này.
Cũng được. Ở đây, tôi có thể khiến tất cả bọn họ phải ch*t.
Một tiếng thét chói tai vang lên từ sân thượng tầng trên.
Tôi cảm thấy vô cùng khoan khoái, khoan khoái đến mức nước mắt cũng muốn trào ra vì cười.
Manh mối của tôi là [Nhất định sẽ có người sống sót rời khỏi đây], chỉ cần những người khác đều ch*t, tôi sẽ được rời đi!
Đợi đến khi tầng trên hoàn toàn yên tĩnh, tôi quay lại sân thượng để chiêm ngưỡng thành quả.
Th* th/ể Hiểu Hiểu nằm bên cạnh x/á/c Nghiên Nghiên.
Tôi thành công rồi!
Tôi vừa ngắt cầu d/ao điện, nối dây thép vào và giăng ngay cạnh th* th/ể Nghiên Nghiên, cách mặt đất 30 phân.
Trời tối đen như mực, không ai nhìn thấy cả.
Rồi tôi lại bật cầu d/ao điện lên.
Tiếc thay, chỉ có Hiểu Hiểu ở đây.
A Vũ đâu? Không trúng chiêu sao?
"Tiểu Hy?"
A Vũ bước ra từ phía sau lưng tôi: "Cậu và nó là đồng minh đúng không? Gi*t bọn tớ, cậu sẽ được tự do?"
Giọng cô ấy bình thản lạ thường, không chút sợ hãi hay tức gi/ận, chỉ đơn thuần kể lại sự thật.
Tôi há miệng định biện minh, nhưng đột nhiên chẳng còn hứng thú.
Quay người nhìn thẳng vào mắt A Vũ, tôi cười thản nhiên: "Đúng vậy, chính tớ làm đấy. Các người đáng ch*t!"
A Vũ định nói thêm điều gì, tôi liền lao tới.
Phía sau cô ấy là đường điện cao thế, chỉ cần đẩy cô ấy ngã vào đó, trò chơi sẽ kết thúc.
Lúc nãy cô ấy không chọn tấn công tôi từ phía sau, vậy là cô ấy đã thua!
Đột nhiên trời đất quay cuồ/ng, tôi bị vật gì đó xô ngã. Con m/a ấy!
Bị nó đ/âm sầm vào, tôi mất thăng bằng, cả người ngã ngửa ra sau.
Đây là sân thượng, nóc nhà bốn tầng.
Tôi nhắm mắt lại.
Hết rồi.
Tại sao! Tại sao nó luôn nhắm vào mình tôi!
Rõ ràng... rõ ràng chúng ta là một mà? Chẳng lẽ không nên... giúp tôi sao?
Tại sao nó thà cùng tôi rơi xuống, thà tan xươ/ng nát thịt cũng nhất định phải gi*t tôi!
Cổ tay tôi bị ai đó nắm ch/ặt.
Kinh ngạc mở mắt, A Vũ đang chìa nửa người ra khỏi lan can sân thượng.
Một tay cô ấy ghì ch/ặt lấy tôi.
Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên. Con m/a từng truy sát chúng tôi đã rơi xuống.
A Vũ kéo tôi lên. Tôi đờ đẫn nhìn cô ấy, không biết nói gì, mãi lâu sau mới thốt lên:
"Tại sao?"
Môi A Vũ khẽ động.
"Tiểu Hy... xin lỗi..."
Trong lòng tôi bỗng nhẹ bẫng.
Cô ấy c/ứu tôi, không chỉ một lần. Vậy thì ân oán trước đây coi như hòa.
Tôi muốn cùng cô ấy sống sót rời khỏi đây.
Nhưng A Vũ dường như không còn ý định nói thêm điều gì. Cô ấy quay người rời đi thật nhanh.
"Khoan đã, A Vũ! Đừng!"
Đó là sợi dây điện tôi giăng lúc trước, nó vẫn đang hoạt động.
Tôi thấy A Vũ đột ngột ngã vật xuống đất, thân thể co gi/ật, mùi khét lẹt bốc lên...
Lần này thật sự kết thúc rồi.
Tôi ngồi thừ ra một chỗ, đối diện ba th* th/ể.
Con m/a từ dưới lầu bò lên. Nó vẫn chưa ch*t.
Nhìn nó từng bước tiến lại, tôi ngẩng đầu hỏi:
"Luật chơi có nói nhất định sẽ có người sống sót chứ?"
Nó không trả lời.
Tôi tự nói tiếp: "Vậy nếu cả ba người họ đều ch*t, ngươi không được gi*t ta nữa đúng không?"
Nó vẫn tiếp tục tiến tới.
Tôi đứng dậy, nhìn khuôn mặt giống hệt mình. Nó... hay đúng hơn là cô ấy, dường như đang khóc.
Tại sao lại khóc?
Chẳng phải ngươi vì họ mà ch*t oan nên mới b/áo th/ù sao? Giờ họ đều ch*t cả rồi.
Tôi thốt lên lời cuối: "Nếu tôi hiểu sai luật chơi, hay cái luật đó đơn giản chỉ là trò đùa của ngươi..."
"Thì hãy gi*t tôi đi."
Cô ấy bước tới trước mặt, không nói gì, đưa cho tôi một tấm ảnh.
Đó là bức hình thời cấp hai của chị hotgirl khóa trên. Dù mới học cấp hai nhưng đã có thể thấy sau này chị ấy sẽ rất xinh đẹp.
Chị ấy mặc bộ đồng phục quen thuộc.
Chị ấy và tôi là bạn cùng lớp cấp hai.
Chuyện thuở nhỏ của tôi, chị ấy biết, cả trường đều biết.
Tôi đã phạm phải một sai lầm không thể tha thứ!
Không thể c/ứu vãn nổi!
Thực ra, nếu nhớ kỹ lại cả quá trình...
Lúc đầu là Nghiên Nghiên nhắn tin cảnh báo tôi, sau đó A Vũ dẫn tôi trốn qua ban công, rồi Hiểu Hiểu kéo tôi vào phòng an toàn.
Tất cả đều đang cố c/ứu tôi.
"Ting tong~"
Điện thoại vang lên thông báo. Tôi mở máy, đó là tin nhắn:
[Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ, sống sót đến 3 giờ sáng.]
[Mở khóa nhiệm vụ 3: Bốn người hợp tác rời khỏi ký túc xá. (Sau 3 giờ sáng, nữ q/uỷ Tiểu Hy sẽ không ngăn cản các bạn nữa.)
Do không đủ bốn người chơi, nhiệm vụ thất bại.]
Nữ q/uỷ Tiểu Hy trước mặt tôi dần biến mất.
[Trò chơi khởi động lại]
Lần này, tôi cầm d/ao bước vào ký túc xá.
Trong phòng không một bóng người.
Tiểu Hy đâu rồi?
Tôi phải gi*t con ngốc đó.
Nó ch*t đi, những người khác sẽ được an toàn.