Ta, Thái Tử Phi, Đưa Tiền Đây

Chương 7

12/06/2026 09:21

Ta còn nhận được lời mời cho bộ phim tiếp theo của đạo diễn.

Chẳng phải chỉ là xã giao hướng thượng thôi sao?

Ta chính là nữ nhân từng lấy lòng được cả Hoàng đế lẫn Hoàng hậu, ngay cả Thái hậu cũng bằng lòng cho ta vuốt con mèo cưng bà nuôi!

Thật ra ta cũng không muốn làm căng với nam chính.

Nhưng anh ta cảm thấy mất mặt nên thái độ với ta ngày càng tệ.

Hôm đó quay cảnh rơi xuống nước, anh ta cố tình NG liên tục, khiến ta lạnh đến run cầm cập trong nước.

Cuối cùng đạo diễn không nhìn nổi nữa, bảo ta lên bờ nghỉ ngơi trước rồi quay cảnh sau.

Cảnh tiếp theo là của nam chính và nam phụ.

Nghe nói nam phụ có gia thế rất lớn nhưng vô cùng kín tiếng, tính cách lại hơi lạnh lùng, một mình cô lập cả đoàn phim.

Ta khoác áo dày, ôm cốc nước nóng đứng bên cạnh xem, chưa tới ba giây đã kinh ngạc đến há hốc mồm.

Vì sao nam phụ một quyền đ/á/nh nam chính chảy cả m/áu mũi vậy?! Chẳng phải chỉ cần mượn góc quay là được rồi sao?

Trong chốc lát, phim trường chỉ còn tiếng nắm đ/ấm va vào da th!t.

Nam chính bị đ/á/nh đến mắt lồi lên, hai chân đạp lo/ạn, hoàn toàn không có sức phản kháng.

Giữa bầu không khí ch*t lặng, nam phụ đ/á/nh đủ rồi mới quay đầu hỏi đạo diễn: “Đạo diễn, không hô c/ắt sao?”

Lúc này đạo diễn mới vội vàng hô “c/ắt”, một đám người lập tức lao tới dìu nam chính đã bị đ/á/nh đến nửa mê nửa tỉnh lên xe bảo mẫu.

Không ai nói gì. Nhưng tất cả nhóm chat đoàn phim mà ta tham gia đều đang đi/ên cuồ/ng buôn chuyện, ta cũng nhanh chóng nhập cuộc.

[Phá án rồi, thiếu gia vốn đã không ưa đám người của Tiết Hằng, thấy chó săn của hắn gây chuyện nên không nhịn nổi nữa, trực tiếp hành hiệp trượng nghĩa, cảm động trời đất.]

Ta tắt màn hình điện thoại, phát hiện nam phụ không biết từ lúc nào đã đứng trước mặt mình.

Anh nhìn ta, trên gương mặt lạnh tanh cố nặn ra một biểu cảm.

Nếu nhất định phải miêu tả, thì đó là… biểu cảm lấy lòng của con người.

Trước khi vào đoàn, ta từng cùng Đàm Chiêu Chiêu đi quán cà phê chó. Con Shiba ở đó lúc bị khách ôm tiếp khách cũng mang vẻ mặt y hệt thế này.

Ông chủ nói nó rất tự kỷ, bình thường tan làm là chẳng thèm để ý ai.

Trên mặt ta lập tức hiện lên nụ cười xã giao.

“Tiểu Lư, có chuyện gì sao?”

Lư Uyên nói: “Sau này anh ta còn gây sự với cô thì nói với tôi là được.”

Ta đáp: “A, cảm ơn cảm ơn.”

Lư Uyên trầm mặc một lúc rồi nói: “Bình thường tụ tập sao cô không gọi tôi?”

Ta vội giải thích: “Tôi thấy bình thường anh hình như thích ở một mình hơn, còn tưởng anh ngại phiền, không thích náo nhiệt cùng bọn tôi. Tối nay cùng đi ăn lẩu nhé?”

Lư Uyên gật đầu, sau đó lấy điện thoại đưa tới trước mặt ta.

Ta ngẩn người.

“Ơ? Chúng ta có WeChat rồi mà, anh quên ghi chú à?”

Ánh mắt Lư Uyên lảng đi.

“Tôi muốn chụp chung một tấm, được không?”

Đương nhiên ta đồng ý.

Kết quả anh mở điện thoại chuyển sang chế độ quay video.

Ta: “Không phải nói chụp ảnh chung sao?”

Hắn bình tĩnh đáp: “Tôi về có thể c/ắt màn hình.”

Ta: “… À, được thôi.”

Quay xong video anh vẫn chưa chịu đi, nghẹn hồi lâu mới nói: “Thật ra tôi là fan của cô, cô có thể ký tên cho tôi thêm lần nữa không?”

Ta: “… Được được được.”

Có Lư Uyên giúp đỡ, việc quay phim sau đó cực kỳ thuận lợi, nam chính cũng không dám gây chuyện nữa.

Đạo diễn nhiều lần khen ta có thiên phú diễn xuất.

Ta nghĩ, có lẽ vì từ nhỏ đã được mẫu thân dạy cách quan sát và phỏng đoán lòng người nên ta luôn dễ dàng đoán được người khác đang nghĩ gì.

Bộ phim này giúp ta tích lũy thêm danh tiếng.

Ta không ngừng nghỉ tiếp tục vào đoàn mới, cứ thế quay cuồ/ng làm việc liên tục.

Lư Uyên hợp tác với ta rất nhiều lần.

Dường như anh thật sự thích cô lập cả thế giới, nhưng lại luôn chừa cho ta một cánh cửa riêng.

Ban đầu anh đúng là tâm thái fan hâm m/ộ, nhưng ở bên nhau lâu dần, hình như anh bắt đầu thích ta, thường xuyên âm thầm lấy lòng.

Còn vòng vo hỏi ta thích kiểu người thế nào. Nhưng ta chỉ muốn tập trung cho sự nghiệp, nên chưa từng chính diện đáp lại.

May mà anh rất biết chừng mực.

Anh chỉ nói: “Được, cô vui là được.”

Đàm Chiêu Chiêu sau khi quay cùng ta hai bộ phim thì quyết định từ bỏ sự nghiệp diễn xuất.

Vì nàng ấy chỉ có thể diễn tốt kiểu mỹ nhân ngốc nghếch, mà loại vai đó lại chẳng có bao nhiêu.

Ta giúp nàng ấy trả tiền vi phạm hợp đồng để rời công ty.

Đàm Chiêu Chiêu cam đoan sau này nhất định sẽ trả ta cả vốn lẫn lời, sau đó liền đi làm streamer game.

Ngay cả ta cũng thấy bất ngờ.

Dù sao trước đây nàng ấy còn chưa dùng điện thoại thành thạo, thế mà giờ đã biết chơi game, còn chơi rất giỏi.

Nàng ấy nói: “Ta cũng không biết sao nữa, chơi đại thôi mà lên top quốc phục luôn rồi. Hướng dẫn gì ta cũng chưa xem qua… Ồ để ta xem thử, cái gì đây, hoàn toàn không hiểu.”

… Quả nhiên thiên phú của mỗi người khác nhau.

Ông trời đúng là thiên vị mỹ nhân ngốc hiền lành.

Đàm Chiêu Chiêu nhanh chóng nổi tiếng, ký với công ty mới.

Hiệu quả giải trí lúc chơi game của nàng ấy quá tốt, nổi đình nổi đám, sau đó còn ghép CP với tuyển thủ chuyên nghiệp, độ nổi tiếng lại lên thêm một tầng nữa.

Ta khuyên nàng ấy đừng quá mê nam sắc, danh tiếng của tuyển thủ kia hình như không tốt lắm.

Đôi mắt Đàm Chiêu Chiêu lập tức lóe lên vẻ tinh ranh.

Nàng ấy nói: “Ta chỉ đang lợi dụng hắn thôi! Hiểu chưa! Hắn nhắn WeChat nói lời sàm sỡ với ta, ta lập tức m/ắng cho một trận.”

“Giờ ta còn biết chụp màn hình nữa đấy, ngươi xem này. Sau này hắn dám bôi nhọ ta, đây đều là chứng cứ.”

Nói xong nàng ấy lắc đầu đắc ý, dí điện thoại vào mặt ta bắt xem ảnh chụp màn hình.

Thái tử phủ không sản sinh yêu đương n/ão.

Ta vô cùng hài lòng.

Vì thế ta yên tâm kéo vali vào đoàn phim mới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa trôi theo nước

Chương 10
Ta từng có một đoạn nhân duyên với một vị thiếu niên quyền thần lừng lẫy kinh thành. Cũng từng có với chàng một đứa con. Sau khi phụ thân bị kết tội, ta bị ép phải hòa ly với chàng, rời xa kinh thành, xuống phương Nam buôn bán mưu sinh. Cho đến năm năm sau. Trên bến cảng Giang Nam tấp nập người qua lại, một đứa trẻ có dung mạo giống hệt Phó Tri Liễm xuất hiện trước mặt ta. Mặt mũi lấm lem bụi đất, nó kéo lấy tay áo ta rồi hỏi: “Cha con là Phó Tri Liễm.” “Người là mẫu thân của con, đúng không?” Ta nhìn nó, khẽ đáp: “Ừ.” Đôi mắt đứa trẻ lập tức sáng lên. Nó vội vàng nâng một túi đầy vàng bạc đưa tới trước mặt ta, nước mắt lưng tròng nói: “Tổ mẫu bảo người rất thích tiền.” “Cho nên con đã dành dụm rất nhiều, rất nhiều tiền để mang đến cho người.” Nó cẩn thận nhét túi tiền vào lòng ta, như sợ ta từ chối. Rồi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt đỏ hoe, thấp giọng hỏi: “Người có thể...” “Cho phép sau này con được ở bên cạnh người không?”
Cổ trang
Ngôn Tình
536
Chồng chung Chương 11
Nam Hoa Nổi Danh Chương 15
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 50: Từ đường huyết nhục