TANG THI THỜI CỔ ĐẠI

Chương 13

14/04/2026 14:52

21.

Ta không biết mình đã g.i.ế.c ch.óc trong bao lâu. Những tên Nhân Thi này hoàn toàn không thể g.i.ế.c c.h.ế.t được nữa. Dù có quấy nát đầu lâu hay giẫm nát thủ cấp, chỉ cần m.á.u còn đó là chúng sẽ liên tục phục sinh.

Người đầu tiên không trụ vững là Vương Đồ Tể. Đôi mắt hắn từ tê dại chuyển sang hoảng lo/ạn, cuối cùng trong đôi mắt đỏ ngầu chảy xuống hai hàng lệ, hắn quay sang nhìn ta tạ lỗi: "Đa tạ Trương gia nương t.ử, ta không trụ nổi nữa rồi! Ta cứ ngỡ, cứ ngỡ là có thể sống tiếp được... Ta... xin lỗi!"

Dứt lời cuối cùng, hắn buông rơi d.a.o mổ heo, lao thẳng về phía ba tên Nhân Thi, ôm c.h.ặ.t lấy chúng cùng lăn xuống sơn nhai.

Phía bên kia, Chu đại phu cũng sớm đã hóa thành Nhân Thi. Lão cứ ngỡ có thể như Thần Nông ghi lại quá trình biến hóa, nhưng giây trước vừa l.i.ế.m m.á.u Nhân Thi, giây sau đã biến đổi hoàn toàn, thậm chí còn chưa kịp nói xong tên mình. Dược đồng chỉ là một hài t.ử chưa hiểu sự đời, lúc này chỉ biết khóc lóc. Tiếng khóc khiến ta váng đầu nhức óc, đôi mắt như muốn rá/ch ra. Hạ Đơn tiến tới bịt miệng hắn rồi kéo lùi lại phía sau.

Lúc đầu, Hạ Đơn và Thu Sinh chỉ đứng sau không dám giúp, nhưng khi thấy Nhân Thi có thể phục sinh, hai đứa đỏ hoe mắt cầm binh khí định xông lên bên cạnh ta.

Hỡi hài t.ử của ta! Hạ Đơn nữ nhi ta, Thu Sinh nhi t.ử ta. Sao nương có thể không hiểu các con muốn cùng nương vào sinh ra t.ử, nhưng nương chỉ muốn các con được sống tiếp mà thôi!

Ngay khi chúng vừa động đậy, ta đã xoay ngang ngọn ngân thương – món quà cập kê phụ thân tặng ta năm nào. Hai tay bám c.h.ặ.t cán thương, ta dùng hết sức bình sinh đẩy hai tên Nhân Thi về phía tảng đ/á lớn. Lũ Nhân Thi đ.á.n.h hơi thấy mùi thịt, cúi đầu gặm nát hai cánh tay ta, da thịt tách rời, từng thớ thịt trên xươ/ng ngón tay bị rỉa sạch như chịu hình lăng trì.

Đau đớn khiến hốc mắt ta nóng bừng, lệ rơi không dứt. Cho đến khi khớp xươ/ng và sụn bị gặm nhấm hết, hai tên Nhân Thi thọc tay vào hốc mắt ta, móc nhãn cầu ra ngoài, dây th/ần ki/nh bị lôi tuột ra. Miệng ta đầy m.á.u, gầm lên đi/ên cuồ/ng: "A a a a a!!!"

"Lũ quái vật các ngươi, a a a!!!"

Đến khi gót chân chạm vào tảng đ/á lớn, trên tay truyền đến một sức mạnh ấm áp, ta dốc toàn lực đẩy mạnh một cái. Gió thốc qua thân thể, cảm giác rơi tự do truyền đến. Bên tai là tiếng gầm của ba tên Nhân Thi, tiếp đó là tiếng đại thạch chạm đất, và tiếng gào khóc x/é lòng của nhi nữ: "Nương!!!"

Khi sắp chạm đất, ta lại cảm nhận được sự rung chuyển mãnh liệt như lúc ở trong hang. Đột nhiên, ta nhận ra chấn động này đến từ mặt đất dưới chân núi. Đó là... tiếng thiết kỵ.

Có tiếng nam nhân thô sảng gầm vang: "Triệu hoàng t/ự v*n! Tứ công chúa kế vị! Nhân Thi trong thiên hạ đã diệt hơn nửa, ai còn sống thì lên tiếng! Chư vị sẽ được đưa đến nơi an toàn!!"

Tiếng hô vang lên ba lần liên tiếp. Ngay trước khi rơi xuống đất, ta mới bừng tỉnh: Nhân Thi đã bị diệt, các hài t.ử có thể sống rồi.

Những tên Nhân Thi bên cạnh rơi xuống trước, còn ta, vào khoảnh khắc thân thể vỡ nát ấy, thứ ta cảm nhận được không phải là đ/au đớn, mà là một chút ấm áp lan tỏa từ đầu ngón tay.

Là phụ thân đang nắm lấy tay ta. Ta thấy phụ thân bế mình lên, ánh mắt tràn đầy từ ái, khẽ gọi, "Kiều Nương." Ta thấy vô số t.h.i t.h.ể trong viện, thấy lửa lớn ch/áy mạnh, thấy phụ thân dắt ta chạy đi/ên cuồ/ng, dặn dò ta phải trốn cho kỹ. Ta thấy tuyết đầu mùa tan chảy, thấy nhật nguyệt trên cao.

Thấy một nam t.ử dùng cuốc móc lấy ta, chàng kéo tay ta, cùng ta kết tóc se duyên, sinh con đẻ cái, gọi tên ta là Giang Kiều Kiều, gọi ta là Kiều Nương.

Ngoại truyện một

Nương c.h.ế.t rồi.

Thu Sinh giữ c.h.ặ.t lấy muội muội đang định gieo mình xuống vực theo nương. Hạ Đơn vùng vẫy: "Ca! Huynh không khóc! Lúc cha c.h.ế.t huynh không khóc! Giờ nương c.h.ế.t huynh cũng không khóc! Huynh lấy quyền gì mà không cho muội nhảy xuống!"

"Nương không chia bánh cho những người đó không phải vì hai mươi cái bánh, mà vì nương biết nếu đưa thì chúng ta sẽ không sống nổi. Lòng tham của con người không có đáy, không có thì muốn có, có rồi lại muốn nhiều hơn." Thu Sinh nói, "Huynh đang nói về lần muội gi/ận nương ấy, muội không hiểu, để huynh giảng cho muội nghe."

"Nếu nương muốn chúng ta c.h.ế.t cùng, nương sẽ không nhảy xuống vực, mà sẽ đứng yên chờ chúng ta lại gần, để tất cả cùng bị Nhân Thi x/é x/á/c gặm nhấm. Hạ Đơn, nương muốn chúng ta sống."

Gió lạnh từ dưới vực hắt lên, Hạ Đơn quay đầu lại, thấy đôi mắt Thu Sinh sớm đã đỏ hoe tự bao giờ.

"Vậy chúng ta có đi theo những người bên dưới đến nơi an toàn không?" Hạ Đơn ngồi bệt xuống đất.

Thu Sinh lắc đầu nhìn xuống dưới: "Chẳng ai đi được đâu."

Nơi lũ Nhân Thi vừa rơi xuống sớm đã chẳng còn bóng dáng, ngay sau đó phía quân thiết kỵ truyền đến tiếng thét t.h.ả.m thiết, nhanh ch.óng biến thành bạo lo/ạn. Nhân Thi đã tiến hóa rồi, những người đó không hề hay biết.

Thu Sinh, Hạ Đơn và Dược đồng tiếp tục trú ngụ trong sơn động. Dược đồng nấu cơm, Thu Sinh cuốc đất, Hạ Đơn cầm cành cây luyện những chiêu thức nương đã dạy.

Cho đến bốn ngày sau, Thu Sinh lại một lần nữa nghe thấy âm thanh đó từ vách núi. Hắn nghe không hiểu, bên kia đang xì xào gì đó: "Cái máy tính này sao lại sáng lên rồi, hỏng rồi à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào cái ngày anh ấy giúp người trong mộng giữ được tên mình, tôi rút khỏi nhóm dự án gắn bó suốt mười năm.

Chương 13
Ngày công bố danh sách giải thưởng dự án, tên tôi bị đẩy xuống dòng cuối cùng. Còn vị trí tác giả đầu tiên đã thuộc về Lâm Sơ Nguyệt. Cô đứng trên bục, khoác bộ vest trắng tôi cho mượn, đỏ mắt nói: "Không có sư huynh, em thật sự không thể kiên trì đến hôm nay". Cả hội trường vỗ tay. Hạ Cảnh Hành ngồi hàng ghế đầu, ngước nhìn cô với ánh mắt dịu dàng mà tôi lâu lắm rồi chưa từng thấy. Khi MC đọc đến tên tôi, giọng bỗng chùng xuống: "Thành viên nòng cốt - Hứa Nam Kiều." Bốn chữ "thành viên nòng cốt" khiến lòng bàn tay tôi dần lạnh giá. Dự án này từ lúc lên ý tưởng đến khi hoàn thiện, mười năm trời tôi trải qua ba lần xuất huyết dạ dày, sửa chín mươi bảy bản kế hoạch. Ngay cả lần phẫu thuật cuối cùng của bố, tôi cũng chỉ kịp nghe điện thoại ngoài hành lang bệnh viện. Hạ Cảnh Hành từng nói, khi dự án đoạt giải, chúng tôi sẽ kết hôn. Anh bảo đó sẽ là đứa con chung của cả hai. Giờ đứa con đã ra đời. Nhưng tên trên giấy khai sinh lại không phải của tôi. Lễ trao giải kết thúc, Hạ Cảnh Hành cuối cùng cũng nhớ đến tôi, cầm chiếc cúp bước lại gần. Anh hạ giọng như đang dỗ dành một đứa trẻ ngỗ nghịch: "Nam Kiều, Sơ Nguyệt vừa về nước, lý lịch còn quá mỏng. Việc đứng tên này rất quan trọng với cô ấy." Tôi nhìn dòng tên khắc trên chiếc cúp. Rồi lại nhìn bức thư điện tử vừa nhận được trên điện thoại. Lá thư mời làm việc từ viện nghiên cứu nước ngoài nằm im trên màn hình. Tôi gật đầu. "Vậy chúc các anh chị dự án thuận buồm xuôi gió."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
2
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 20: Tôi không muốn anh bị lừa
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 25: Cậu có sợ Tiểu Hồng không?
Sâu Nơi Người Sống Chương 30: Phong toả khu vực