XUYÊN KHÔNG TA ĐI Ở RỂ NHÀ HỌ TÔ

Chương 4

13/03/2026 09:45

Hồi tưởng đến đây, ta cảm thấy hơi nhức đầu. Ta vừa mới dạy dỗ Tô Dung An một trận, không biết lát nữa Tô phụ Tô mẫu về, cái tên nhóc này sẽ gây náo lo/ạn đến mức nào đây.

4.

Ở phía bên kia, Tô Dung An gần như là chật vật lê lết chạy ra khỏi thư phòng. Cảm giác đ/au rát hừng hực nơi m.ô.n.g đùi nhắc nhở hắn rằng bản thân vừa trải qua một mối h/ận đầy nh/ục nh/ã đến nhường nào. Từ nhỏ đến lớn, ngay cả một câu nói nặng với hắn, phụ mẫu còn chẳng nỡ, vậy mà hôm nay lại bị gã thư sinh nghèo kiết x/á/c vừa đen vừa g/ầy kia... đ.á.n.h vào mông?!

Hắn vừa thẹn vừa gi/ận, nước mắt lã chã rơi xuống, nhưng hễ cứ nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng sắc lẹm cùng cây giới xích chẳng chút nương tình khi nãy của nam nhân nọ, rốt cuộc hắn vẫn không dám gào thét lên tiếng. Hắn một tay che lấy chỗ đ/au, khập khiễng bước về phía phòng ăn, trong lòng thầm m/ắng c.h.ử.i Thẩm Ngôn đến ngàn vạn lần.

Trong phòng ăn vẫn còn là một bãi chiến trường hỗn độn. Những mảnh sứ vỡ tinh xảo lẫn lộn cùng vết dầu mỡ và cơm canh vương vãi khắp sàn. Đôi ủng thêu chỉ vàng họa tiết tường vân đắt tiền của hắn cũng dính đầy dơ bẩn. Mấy tỳ nữ và sai vặt đứng từ xa nhìn nhau, không ai dám tiến lên. Thiếu gia vừa nổi trận lôi đình, ai chạm vào vận đen lúc này là kẻ đó xúi quẩy.

Tô Dung An nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ thấy vô cùng gai mắt. Bảo hắn tự tay dọn dẹp sao? Hắn chính là đại thiếu gia Tô gia mười đầu ngón tay chưa từng chạm nước mùa Xuân! Thế nhưng... phần m.ô.n.g vẫn còn đang đ/au âm ỉ.

Hắn c.ắ.n ch/ặt môi, đôi mắt hổ phách tràn ngập sự đấu tranh và ủy khuất. Cuối cùng, nỗi sợ hãi đối với cây giới xích đã chiến thắng tính khí kiêu ngạo. Hắn hít hít mũi, hướng về phía đám hạ nhân đằng xa gắt lên: "Còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau mang chổi và khăn lau lại đây!"

Đám hạ nhân gi/ật mình kinh hãi, vội vàng vâng dạ đi lấy đồ. Tất nhiên Tô Dung An sẽ không đời nào tự mình ra tay, hắn đứng đó chỉ tay năm ngón: "Chỗ này, còn cả chỗ kia nữa, quét sạch cho ta!"

"Một chút váng dầu cũng không được để lại! Còn cả đôi ủng của ta nữa, mau đi lấy đôi mới lại đây!" Hắn đứng sang một bên, nhìn đám hạ nhân nơm nớp lo sợ dọn dẹp, trong lòng uất ức đến muốn c.h.ế.t. Tất cả chuyện này đều tại gã nam nhân x/ấu xí đáng c.h.ế.t kia hại! Đợi đến khi mặt đất lại sáng bóng như mới, hắn liền không chờ nổi mà lập tức chạy trốn khỏi nơi khiến hắn mất sạch mặt mũi này.

Hắn lao thẳng về khuê phòng của mình, úp mặt vào tấm chăn gấm mềm mại. Càng nghĩ càng gi/ận, càng nghĩ càng thấy tủi thân, nước mắt lại không tự chủ được mà trào ra, "Đồ nam nhân x/ấu xí... ngươi cứ đợi đấy cho ta!"

"Đợi cha và nương về, ta nhất định phải cho ngươi biết tay!" Thiếu niên nghẹn ngào thề thốt, khóc mệt rồi liền thiếp đi lúc nào không hay.

5.

Trong thư phòng, ta đã bình tĩnh lại. Nhìn đôi bàn tay của mình, thân thể của nguyên chủ đúng là quá yếu ớt, chỉ mới chế ngự một thiếu niên được nuông chiều, vung vài thước giới xích mà đã cảm thấy có chút thoát lực. Chuyện này nếu đặt ở mạt thế, ta chỉ cần một tay là có thể xách bổng hạng người như Tô Dung An ném xa mười trượng.

"Phải sớm rèn luyện lại thể lực mới được." Ta thầm tính toán trong lòng.

Ở thế giới này, không có Dị năng thì một thân thể cường tráng chính là vốn liếng để sinh tồn. Còn về Tô Dung An... Ta khẽ day day thái dương. Đẹp thì có đẹp thật đấy, nhưng tính khí lại giống như một con mèo rừng nhỏ chưa được thuần hóa, nhe nanh múa vuốt, thật thiếu dạy dỗ.

Tuy nhiên, so với những kẻ mặt vàng võ g/ầy gò, ánh mắt đờ đẫn vô h/ồn ở mạt thế, cái vẻ sống động kiêu kỳ này của Tô Dung An xem ra cũng có chút phong vị riêng biệt. Chỉ là, những ngày tháng "ở rể" này xem ra sẽ không nhẹ nhàng như ta tưởng ban đầu rồi. Cơm mềm không dễ nuốt, nhất là khi phải ăn kèm với vị cay nồng của ớt.

Trời sập tối, bên ngoài Tô phủ truyền đến động tĩnh, là Tô lão gia và Tô phu nhân đã từ biệt trang ngoại thành trở về. Tô Dung An từ sau khi tỉnh dậy vẫn luôn vểnh tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, vừa nghe tin liền lập tức từ trên giường "bật lò xo" đứng dậy, nước mắt muốn là có ngay, vừa khóc thút thít vừa lao vút ra ngoài, "Cha! Nương! Hai người rốt cuộc cũng về rồi! Hu hu hu..."

Tô lão gia và Tô phu nhân vừa xuống xe ngựa, thấy bảo bối ca nhi nhà mình mắt sưng đỏ, mặt đầy vệt nước mắt nhào tới thì gi/ật b.ắ.n mình.

"Ôi chao, tâm can bảo bối của ta, con làm sao thế này?" Tô phu nhân vội vàng ôm lấy nhi tử, đ/au lòng khôn xiết, cuống quýt hỏi: "Ai b/ắt n/ạt con?"

Tô lão gia cũng sầm mặt xuống: "An Nhi, có chuyện gì? Từ từ nói cha nghe."

"Là Thẩm Ngôn! Gã nam nhân x/ấu xí đó! Hắn... hắn đ.á.n.h con!" Tô Dung An khóc thút thít, thêm mắm dặm muối kể lại sự việc. Tất nhiên, hắn lờ tịt đi đoạn mình chủ động hất bàn, giẫm lên cơm canh, mà chỉ nhấn mạnh Thẩm Ngôn thô bỉ hung hãn thế nào, dùng giới xích đ.á.n.h hắn ra sao.

"Hắn dám đ.á.n.h con?!" Tô lão gia vừa nghe xong liền nổi trận lôi đình.

Ông chiêu rể là muốn tìm một kẻ nhân phẩm khá khẩm, biết nhường nhịn nhi t.ử để giữ vững gia nghiệp, sẵn tiện để An Nhi sinh ra người kế thừa đời sau, chứ không phải tìm về một gã phu quân hung tợn dám động thủ với chủ tử!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm