Ngoại truyện (Lục Dương)

Lần đầu gặp Thời Niên, ánh mắt tôi đã dính ch/ặt lấy cậu ấy không rời.

Cậu ấy tinh xảo như búp bê sứ trắng.

Cho đến khi chúng tôi bước vào cùng một phòng ký túc xá.

Đẹp như vậy mà là con trai?

Tôi không tin.

Thế là đêm ấy, tôi cưỡng ép kéo Thời Niên đi tắm chung.

Quả thật là con trai.

Nhưng sao ngay cả chỗ đó... cũng đẹp như vậy chứ.

Tôi không nhịn được, thốt thành lời.

Thời Niên x/ấu hổ đến đỏ cả mặt.

Đáng yêu thật.

Tôi vin vào cớ bạn tốt để giúp Thời Niên kỳ lưng.

Lưng cậu thiếu niên trắng nõn.

Tôi nhìn chằm chằm vào xươ/ng bả vai xinh đẹp như cánh bướm của Thời Niên, lỡ dùng lực tay mạnh quá.

Trên làn da trắng ngần ấy liền in hằn vệt hồng phấn.

Nhìn vết hằn ấy, giọng tôi khàn đặc hỏi Thời Niên: "Đau không?"

Sau lần đầu ôm được Thời Niên bằng cái cớ anh em tốt, tôi chợt nghĩ, Thời Niên là con trai cũng tốt.

Ôm cậu ấy rất dễ chịu, trên người cậu ấy còn tỏa ra mùi hương dễ ngửi.

Khiến người ta nghiện.

Hễ Thời Niên xuất hiện trong tầm mắt, tôi lại không kìm được lòng mà vây quanh cậu ấy.

Xoa đầu, véo má, cho ăn vặt, dỗ dành thức dậy.

Đôi khi tôi không kiềm chế được, nghịch quá đà, khiến Thời Niên x/ấu hổ phải gọi đầy đủ cả tên tôi.

Tôi khoái chí cắn ch/ặt hàm.

Trong khoa có kẻ buông lời đùa cợt: "Cậu chiều Thời Niên như chiều vợ mình vậy."

Miệng tôi phản bác, nhưng trong lòng nghĩ:

Giá mà Thời Niên là con gái, tôi nhất định sẽ cho kiệu 8 người khiêng rước cậu ấy về nhà.

Cho đến khi có gã con trai mon men đến trước mặt tôi:

"Này, cái đứa bạn cùng phòng của mày là tên đồng tính đúng không? Mày nếm thử chưa, thế nào?

"Đẹp vl, mỗi lần nhìn mặt nó là tao lại muốn..."

Tôi nện thẳng một quyền vào mặt gã, cơn gi/ận khiến tôi mất lý trí.

Sao mày dám? Thời Niên là thứ mày có quyền nghĩ đến sao?

Thời Niên rõ ràng là của tao...

Là cái gì của tôi?

Tôi không nói rõ được, chỉ gầm gừ cảnh cáo:

"Còn dám đùa kiểu này, tao đ/ập cho mày biến dạng đến mẹ mày không nhận ra."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Nhân vật phản diện nữ phụ sắp sửa hủy hoại nữ chính.

Chương 16
Vừa lột sạch đồ của trúc mã xong, tôi đã thấy trên không trung hiện lên mấy dòng bình luận biết… chửi người. 【Nữ phụ độc ác tránh xa nam chính ra! Nam chính tuy chưa nhận rõ lòng mình, còn tự làm mình tổn thương, nhưng anh ta đã yêu nữ chính rồi! Chỉ vì lần bốc đồng trước đó mà anh ta tự cho mình bẩn thỉu, trở nên tự ti, nhạy cảm, suýt chút nữa thì lỡ mất nữ chính!】 【Cũng may nữ phụ sẽ phải trả giá. Đợi nam chính vì yêu mà hắc hóa xong, việc đầu tiên là tống nữ phụ vào bệnh viện tâm thần, hành hạ đến chết, rồi mới yên tâm ở bên nữ chính.】 【Nam chính kiểu tự giữ mình, chuẩn mực nam đức thế này, ngọt chết người luôn!】 Tôi thì không muốn vậy. Tôi nghi hoặc, siết chặt lấy “chàng trai tinh thần” đang nằm trong tay. Được thôi, vậy thì đổi người. Tôi buông trúc mã ra, xoay người bước sang phòng tổng thống bên cạnh. Bình luận lập tức nổ tung. 【Cô ta điên rồi à? Dám leo giường vị đại lão điên kia sao? Đại lão ghét phụ nữ đấy! Leo giường thất bại là bị ném thẳng vào bệnh viện tâm thần đó, chẳng phải một hai vụ đâu!】 1
Hiện đại
Ngôn Tình
Xuyên Sách
0