Song Quy Yến

Chương 1

06/10/2024 14:20

01

Vị phu nhân của tri phủ từng công khai s/ỉ nh/ục ta trong Bách Hoa Yến thì nay bà ta lại đến cầu hôn lần nữa.

Hồi ấy, bà ta cho rằng xuất thân của ta quá thấp kém, sẽ bôi nhọ thanh danh của nhi tử nhà mình.

Nhưng giờ đây, bà ta lại nắm ch/ặt tay ta, không ngừng khen ngợi ta duyên dáng yểu điệu, ví von ta như hoa phù dung giữa núi non.

Tất cả là vì a tỷ ta đã trở thành ân nhân c/ứu mạng của trưởng công chúa, được nhận làm nghĩa nữ và được bệ hạ sắc phong nàng ấy làm Lăng Dương Quận chúa.

Con thuyền đã chờ sẵn ở bến sông, không lâu nữa a tỷ của ta sẽ lên đường đến Hoa Kinh, trở thành nghĩa nữ của trưởng công chúa.

Mọi người đều nói rằng nhờ hào quang của a tỷ mà giá trị của ta được nâng cao. Ngay cả vị phu nhân tri phủ kiêu căng ngày nào cũng cho rằng bây giờ ta có thể xứng với nhi tử nhà bà ta.

Nhưng đó thật sự là vinh quang của a tỷ sao?

Vào một đêm khuya, a tỷ nắm ch/ặt tay ta van xin: "Từ nhỏ đến lớn, ta luôn nhường nhịn muội mọi thứ, chưa bao giờ tranh giành với muội. Lần này, muội hãy nhường lại cơ hội này cho ta đi."

Ánh mắt a tỷ tràn đầy quyết tâm, rõ ràng nàng ấy không muốn bỏ lỡ cơ hội này.

Ta nói: "A tỷ à, nếu chọn con đường này thì tỷ sẽ không thể quay đầu lại được đâu."

Nhưng a tỷ không nghe lời ta.

A tỷ ấy nắm ch/ặt tay ta, nghẹn ngào nói: "Sở Vân Trĩ, muội còn nhớ khi ta mười tuổi, muội bị thương trong trận bão tuyết, chính ta đã một mình cõng muội về không?"

Ta đương nhiên nhớ.

Sở Tự đang nhắc nhở ta rằng ta n/ợ nàng ấy một ân tình.

Ta đáp: "Ta nhớ, ta sẽ trả cho tỷ."

Nói xong, ta biến mất trong màn đêm.

Ngày trưởng công chúa đến Ninh Châu, Sở Tự nói nàng ấy cảm thấy đ/au tim, bảo ta ra khỏi thành tìm một vị dược liệu cho nàng ấy.

Nhưng khi ta trở về thì cả phủ đang tưng bừng ăn mừng.

Vì tỷ tỷ Sở Tự của ta đã lấy ra tín vật, trở thành ân nhân c/ứu mạng của trưởng công chúa.

Chiếc trâm ngọc đó chính là chiếc trâm mà ta đã cho a tỷ xem vài tháng trước.

Từ lúc đó, Sở Tự đã ấp ủ âm mưu này.

Khi a tỷ chủ động nắm lấy tay ta, dưới ánh mắt c/ầu x/in của a tỷ, ta đã không vạch trần sự thật.

Ngày hôm đó, người tình cờ gặp trưởng công chúa trong rừng chính là ta. Lúc ấy, bà ta đã sốt cao mê man.

Những nha hoàn đi cùng đều bó tay không biết làm gì, mà ta thì vừa vào rừng hái th/uốc, trong giỏ th/uốc có loại th/uốc có thể dùng được.

Chính ta là người đã c/ứu bà ta.

Hôm đó, do thử th/uốc không thành công nên mặt ta sưng vù, ta đành dùng khăn che mặt lại nên họ không nhìn thấy rõ mặt ta.

Khi biết ta bị người ta kh/inh thường vì xuất thân thấp kém, trưởng công chúa đã tùy ý rút chiếc trâm ngọc trên đầu tặng cho ta. Lúc đó bà ta còn cười nói rằng ta sẽ gặp nhiều may mắn.

Chiếc thuyền đưa Sở Tự lên kinh đô sẽ khởi hành vào sáng mai.

Trưởng công chúa là tỷ tỷ ruột của đương kim bệ hạ, năm xưa bà ta đã giúp đỡ bệ hạ lên ngôi nên có công lớn, được mọi người kính trọng.

Cả thành Ninh Châu đều đồn rằng Sở Tự sẽ bay cao như phượng hoàng, tương lai rộng mở.

Ta bình tĩnh nhìn những ánh mắt gh/en tị của mọi người.

Trước khi lên thuyền, ta thì thầm vào tai a tỷ: "Bảy năm trước, khi trưởng công chúa đi qua chùa Thanh Sơn ở Ninh Châu, bà ta đã từng cầu nguyện trước Phật, chuyến đi này là để trả lễ, tỷ đừng lỡ lời nói ra."

Sở Tự nhìn ta với ánh mắt biết ơn rồi cố gắng kìm nén niềm vui sướng, xoay người bước lên thuyền.

Nha hoàn sau lưng nàng ấy nhiều như mây, cảnh tượng vô cùng xa hoa.

Bờ sông đông nghịt người, tất cả quan lại trong thành Ninh Châu đều đến tiễn Sở Tự.

Phụ thân ta chỉ là một viên quan lục phẩm nhỏ bé.

Nhưng từ nay về sau, cả thành Ninh Châu đều biết đến Sở gia có nữ nhi tên là Sở Tự đã được phong làm quận chúa.

Thực ra, bảy năm trước khi trưởng công chúa cầu nguyện ở chùa Thanh Sơn là vì nữ nhi của bà ta. Lần trở lại này cũng là vì nữ nhi của bà ta.

Trưởng công chúa gả cho An Bình Hầu, câu chuyện tình yêu của họ được truyền tụng khắp nơi. Hai người có một nữ nhi nhưng nữ nhi của họ lại nổi tiếng là ngỗ ngược, tà/n nh/ẫn.

Sở Tự không hề biết rằng khi vào phủ của trưởng công chúa, nàng ấy sẽ phải làm tỷ muội với vị Phụng Hoa Quận chúa nổi tiếng đ/ộc á/c ở kinh đô đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0