4.

Tiếng nhạc đột ngột vang lên làm tôi gi/ật mình.

Tôi vội vàng tránh bàn tay anh, ngượng ngùng ki/ếm cớ đi vệ sinh để cho bản thân tỉnh táo lại.

Đoàn Văn Dã vừa trêu chọc mình sao?

Tâm trí tôi không ngừng nghĩ đến câu hỏi này, khi đi đường không cẩn thận va vào một người đàn ông s/ay rư/ợu.

"Xin lỗi."

Tôi nói xong và định rời đi.

Nhưng anh ta bỗng nhiên nắm ch/ặt cổ tay tôi.

"Đi uống cùng anh một ly nào! Rồi anh sẽ chấp nhận tha thứ cho em"

Bàn tay của người đàn ông b/éo này có lẽ là dính dầu, khi nắm tay tôi, có thể cảm nhận được rõ.

Tôi bình tĩnh nhìn xuống dưới.

Tôi định tấn công vào chỗ hiểm của hắn.

Tôi vừa định đ/á thẳng vào anh ta một cái.

Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Đoàn Văn Dã đút tay vào túi quần, nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ mặt lạnh lùng, đằng đằng sát khí.

“Tôi sẽ uống cùng anh, được chứ?”

Người đàn ông lập tức tỉnh táo lại.

Thì ra anh ta ở cùng ngành và có biết tới Đoàn Văn Dã, tuy nhiên mối qu/an h/ệ giữa hai người không hề thân thiết.

"À! Thì ra là bạn của Tổng giám đốc Đoàn! Chỉ là hiểu lầm thôi!"

Anh ta lập tức buông tay tôi ra.

Tình cờ dưới chân Đoàn Văn Dã có một bình rư/ợu rỗng.

Anh cúi xuống nhặt nó lên rồi thản nhiên bước tới.

Giây tiếp theo, anh ta mỉm cười xảo quyệt và đ/ập chai rư/ợu vào đầu người đàn ông.

"Nhìn cho rõ, đó là vợ tao."

Đoàn Văn Dã một tay nắm lấy tên b/éo, đ/ập hắn vào tường.

"Tôi biết lỗi rồi, tôi sai rồi!"

Anh ta liên tục gật đầu h/oảng s/ợ và bỏ chạy ngay khi Đoàn Văn Dã buông anh ta ra.

Chỉ còn lại hai chúng tôi.

Đoàn Văn Dã nhướng nhẹ đôi mắt, khóe miệng hơi cong lên.

Rồi hỏi:

"Vừa rồi em muốn đ/á hắn ở đâu?"

Tôi có chút x/ấu hổ.

“Chân.”

Tôi ngại ngùng chớp mắt.

Tâm trí tôi đang ngập tràn sự hổ thẹn.

Còn anh ấy cười thích thú :

“Chân nào cơ?”

Tôi không muốn trả lời câu hỏi nhàm chán đó của anh ấy.

Những điều anh vừa nói vẫn còn lởn vởn trong đầu tôi.

Đó là vợ tôi.

Anh nói điều này rất tự nhiên...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K