Trống da người 2

Chương 5

12/01/2024 21:50

Cô cả lê cơ thể còn chưa hết bệ/nh, bước nhanh đến gần Trần Giai Đình như thể theo chân của lũ thây m/a trong Plants vs Zombies, giơ tay định t/át vào mặt cô ta.

Nhưng không ngờ lúc này Trần Giai Đình lại phản ứng cực kỳ nhanh, trực tiếp tóm lấy cổ tay của cô cả, mà khoảnh khắc cô ta ngẩng đầu lên hai mắt nhuốm tia m/áu, nhìn chòng chọc vào mẹ mình.

Cánh tay bị tóm ch/ặt của cô cả trong nháy mắt trắng bệch do nghẽn m/áu, bà ta đ/au đến mức la oai oái, trong miệng vẫn ch/ửi bới.

"Á… mày muốn ch*t à Trần Giai Đình! Thả ra cho bà đây! Lương Nghị, anh coi con gái ngoan của anh kìa, sắp lật trời luôn rồi!”

Chú cả lạnh lùng quan sát toàn bộ quá trình lúc này mới đi đến bên cạnh Trần Giai Đình. Theo sau tiếng "lách tách”, ông ta bật bật lửa châm điếu th/uốc. Ông ta hít mạnh một hơi, vừa định lên tiếng thì Trần Giai Đình đột nhiên hét toáng lên một tiếng.

Cô ta vội vàng thả tay ra, gấp rút chui vào trong góc, vẻ mặt sợ sệt nhìn về phía chú cả.

"Mang đi! Mang đi!”

Chú cả ngơ người.

Thế nhưng cô cả lại nghĩ rằng Trần Giai Đình đã bị bố mình dọa sợ.

"Xem ra hiện giờ cả cái nhà này cũng chỉ có mình anh quản lý được con nhóc ch*t ti/ệt này.”

Sau đó, bà ta quay sang nói với tôi và Tạ Vi bằng chất giọng không mấy tốt đẹp.

“Hai đứa còn tính ở nhà tao làm gì nữa! Đi mau đi!”

Tôi nhìn sâu xa về phía Trần Gia Đình một cái rồi mới đi ra ngoài.

Ra khỏi sân nhỏ của nhà cô cả, Tạ Vi hít một hơi thật dài, bắt đầu huyên thuyên không ngừng.

“Ôi mẹ ơi! Sắp tức ch*t em mất, người nhà này thật áp lực!”

“Chị Diệu Diệu, chị nhìn thấy không? Ánh mắt Trần Giai Đình nhìn em vừa rồi đ/áng s/ợ ch*t đi được, bây giờ em nhớ lại cũng cảm thấy sau lưng ớn lạnh.”

“Chị Diệu Diệu, chị nói xem có phải trong lúc mất tích Trần Giai Đình đã bị q/uỷ quấn thân rồi không?”

“Không được, em cứ cảm thấy ở đây tiếp thì cả người sẽ là lạ, bây giờ em đặt xe. Chị Diệu Diệu, chúng ta mau rời khỏi nơi nay đi.” Nói rồi, con bé lấy điện thoại ra vào phần mềm đặt xe.

Tôi bèn giơ tay lên cản.

“Có phải là bị q/uỷ quấn thân hay không, quay lại xem xem không phải đã biết rồi sao?”

Tạ Vi mở to hai mắt, hồi lâu sau, mới chậm chạp lên tiếng.

“KÍCH THÍCH NHA!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào ngày đại hôn của Nữ Phó tướng dưới trướng phu quân, ta tặng nàng vật làm tin tư thông giữa hai người.

Chương 5
Năm thứ bảy Lục Nghiễn Đình trở thành kẻ thù không đội trời chung với nữ phó tướng của mình, nữ tướng ấy kết hôn với người khác. Hắn bày tiệc rượu ở lầu cao, mừng cho đôi tai cuối cùng được thanh tịnh. Nhưng vừa quay lưng đã uống đến bất tỉnh nhân sự, gào thét tên nữ phó tướng suốt đêm. Khi ta nghe tin chạy đến, thấy Thẩm Ly đang đỡ Lục Nghiễn Đình say mèm. Nàng quay sang cười đắc ý với ta: "Nếu không phải ngươi khóc lóc, giận dỗi, đòi tự tử vì đứa con chết yểu kia, Nghiễn Đình đâu cần giả vờ thù địch với ta." "Bảy năm chiến trường ta cùng Nghiễn Đình kề vai sát cánh, tình nghĩa sâu hơn vợ chồng thật." "Dẫu ngươi dùng trăm phương ngàn kế ngăn ta vào Hầu phủ thì sao? Nghe tin ta đại hôn, Hầu gia vẫn không nỡ buông tay mà thôi?" Ta không giận không hờn, chỉ khẽ mỉm cười. Nàng không biết rằng, ta chờ ngày nàng thành thân này, cũng đã đợi quá lâu rồi. Ta đã chờ bảy năm. Giờ đây cuối cùng có cơ hội đóng gói toàn bộ chứng cứ gian díu giữa nàng và Lục Nghiễn Đình những năm qua. Gửi thẳng đến nhà chồng nàng - phủ thân vương.
Cổ trang
Cung Đấu
Nữ Cường
1