Tôi làm việc ở IBOX được vài ngày, nhìn chung cũng tạm thích nghi, không bị bóc l/ột đến kiệt quệ thân tâm như trong hệ thống tài chính trước đây, thế là tôi đặt m/ua bảng vẽ điện tử, định tan làm về nhà vẽ vài thứ.

Vừa lấy d/ao rọc giấy ra định mở bưu kiện thì phát hiện nửa lưỡi d/ao đã gỉ sét cứng đờ, rút mãi không ra, tôi cắn răng dùng hết sức -

Ch*t chửa!

Mẹ tôi nghe tiếng tôi rú thất thanh vội vàng đẩy cửa xông vào.

"Con sao thế?"

"Cổ tay..."

Chỉ trong ba tháng, đây đã là lần thứ hai tôi bị cứa vào cổ tay.

Thế là tôi lại ôm cổ tay m/áu chảy ròng ròng, cùng mẹ chạy bộ đến Bệ/nh viện trực thuộc thành phố gần nhà.

Biết được “hung khí” có gỉ sét, vết thương sâu, bác sĩ cấp c/ứu nhất quyết yêu cầu tôi tiêm phòng uốn ván và theo dõi tại viện 48 tiếng.

Thấy mẹ tôi khóc như mưa như gió, đành phải đồng ý ở lại.

Đêm nhập viện, nghe đồn có cô gái "t/ự t* bằng cách cứa cổ tay", không ít người nhà tò mò thập thò trước cửa phòng tôi, ngay cả viện trưởng Vân cũng bị kinh động, đặc biệt từ tòa hành chính chạy sang khoa nội trú thăm tôi.

"Cháu ơi, sao thế này? Cãi nhau với Phượng Trì rồi hả?"

"Dạ không ạ, cháu mở bưu kiện lỡ tay thôi..."

Bà nghe xong, ánh mắt hoài nghi liếc tôi hai lượt, còn cố tình tìm cớ đuổi mẹ tôi ra ngoài.

"Hảo Hảo à, bố mẹ cháu đoàn tụ rồi, cháu không tiếp thu nổi phải không?"

Bị giọng điệu ân cần của bà làm động lòng, tôi kiên nhẫn giải thích: "Dạ không đến mức đâu cô ơi, cháu lớn rồi, không bồng bột như xưa nữa."

"Thế thì tốt."

Bà quan sát biểu cảm tôi, tay vô thức cắm ống hút vào hộp sữa đưa cho tôi.

"Nào, uống chút sữa bồi bổ đi."

Tôi nghe lời cầm lấy, vừa uống được hai ngụm đã nghe bà hỏi như vô tình: "Chuyện với Phượng Trì thế nào rồi?"

"Cuối năm nay hai đứa đính hôn được không?"

"Phụt!"

Thấy tôi phun sữa đầy chăn đệm, bà vội lấy khăn giấy lau chùi, vừa lau vừa trách: "Con bé này, nói chuyện tâm tình mà sợ thành thế cơ à?"

"Dạ không, dì ơi, thế này gọi là yêu đương sao được?"

"Sao không gọi là yêu đương? Nhà dì không chơi trò đùa giỡn tình cảm đâu nhé, hai đứa yêu nhau ổn rồi thì kết hôn sinh con sớm đi, nhờ các bậc trên còn trẻ giúp trông cháu."

Ơ kìa, sao đột nhiên nhảy sang chuyện sinh con thế này?

Thấy tôi bặm môi nắm ch/ặt hộp sữa, viện trưởng Vân lại nói thêm: "Mười mấy năm rồi, Phượng Trì nhà dì ngày đêm nhớ mong cháu, cháu cũng thương thằng bé chút đi."

Tôi tinh ý bắt được ba từ then chốt.

"Mười mấy năm ạ?"

"Cháu quên là phải rồi, hồi đó ba cháu -" Bà đột nhiên hắng giọng: "Hồi đó truyện tranh của cháu vừa có chút danh tiếng, dì thấy Phượng Trì cũng thích đọc, mới định dạy dỗ thằng bé vài bài học."

"Dạy dỗ là sao ạ?"

Viện trưởng Vân thở dài: "Hồi Phượng Trì năm tuổi đã chơi được Chopin, hồi nhỏ mọi người xung quanh đều gọi thằng bé là Mozart nhí."

Trong lời kể nhẹ nhàng của bà, hình ảnh Dụ Phượng Trì thời niên thiếu dần hiện rõ.

"Hồi đó thằng bé học hành bết bát lắm, nhưng nhất quyết muốn theo học nhạc viện Nga. Ba mẹ nó dùng đủ cách vẫn không ngăn được, đành phải tìm đến dì."

"Sau đó, dì đưa nó đến nhà cháu, để nó tận mắt thấy bản thân cháu, đối diện với thực lực thật sự của mình. Hiệu quả rất rõ rệt, có lẽ vì bị đả kích, từ đó về sau nó chăm chỉ học hành hẳn, không bao giờ nhắc đến chuyện nhạc viện nữa."

Tôi trợn tròn mắt: "Cái này... có hơi..."

"Bóp ch*t ước mơ từ trong trứng nước, quá tà/n nh/ẫn đúng không?"

Viện trưởng Vân lắc đầu cười: "Là thằng bé tự bỏ cuộc, sao gọi là tà/n nh/ẫn? Nếu thằng bé kiên trì đến cùng, dì đã giúp nó thuyết phục bố mẹ rồi. Nhưng thằng bé đã chùn bước, chọn con đường an toàn hơn, đúng chứ?"

"So với bạn cùng trang lứa, thằng bé chưa từng thua kém ai, trừ cháu."

Thấy tôi cúi đầu im lặng, bà nhẹ giọng: "Có lẽ ước mơ của cháu, trong tiềm thức đã trở thành ước mơ của thằng bé."

"Vì thế khi biết cháu nhiều lần t/ự s*t không thành, thằng bé không thể chấp nhận nổi, thậm chí còn tự tiến cử làm bác sĩ tâm lý cho cháu."

Viện trưởng Vân thở dài, ánh mắt ấm áp: "Cô hiểu cảm giác của hắn, vì cô cũng vậy, vừa tiếc nuối cho hoàn cảnh của cháu, vừa hy vọng cháu có thể cầm bút trở lại, thỏa sức phát huy tài năng."

"Hảo Hảo à, cháu phải tin vào chính mình, tiếp tục vẽ đi!"

Đáp lại lời động viên của bà là nụ cười khổ sở của tôi: "Nhưng bản quyền bộ truyện của cháu đến giờ vẫn nằm trong tay ba cháu."

Viện trưởng Vân biến sắc: "Đến giờ ông ta vẫn chưa có tuyên bố nào sao?"

"Chưa, ông ta không định trả bản quyền cho cháu." Tôi nói bình thản: "Bộ phim hoạt hình chuyển thể từ truyện này vẫn đang chiếu trên mấy nền tảng video, lợi nhuận hàng năm rất khủng."

Nếu không tìm được cơ hội hạ gục ông ta một trận, những đồng tiền này mãi mãi không về tay tôi.

Dù sao cũng là chuyện gia đình, viện trưởng Vân dù thương cảm cũng đành bất lực. Đang lúc cả hai thở dài ngao ngán, bà chợt liếc điện thoại, khóe môi nở nụ cười đắc ý.

"À mà chuyện cháu bị thương Phượng Trì cũng biết rồi, thằng bé có nhắn sẽ đến ngay, giờ chắc sắp tới nơi rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0