DA NGƯỜI TÀ NIỆM

Chương 3

11/07/2026 11:12

「Mẹ ơi, mẹ đưa miếng da đó cho chị đi ạ.」

Lúc này, cô em gái đang nằm ngủ bên cạnh lên tiếng.

Em gái tôi vốn nhút nhát, nhưng lại là người rất thông minh.

Thực ra nó đã tỉnh từ lâu rồi.

Chỉ là thấy tôi cầm gậy vén rèm giường mẹ, nhận ra có điều bất thường nên nó cố tình giả vờ ngủ.

「Chị nói đúng đấy, đây là da người, một khi bị người ta phát hiện, mẹ sẽ phải ngồi tù đấy.」

Em gái cầm một chiếc kéo đi lại gần.

Nó cẩn trọng nhưng cũng đầy quyết đoán: 「Mẹ, nếu mẹ không buông tay, con... con sẽ c/ắt nát miếng da này.」

「Đừng mà!」

Mẹ tôi sợ hãi đến mức con ngươi như sắp rơi ra ngoài.

Cuối cùng, bà cũng đành buông tay.

Tôi cuối cùng cũng đạt được ý nguyện, cầm được miếng da người trong tay.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, mẹ tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.

Ánh mắt bà tràn đầy oán gi/ận và lòng c/ăm th/ù mãnh liệt, như thể tôi chỉ cần làm rá/ch một góc miếng da thôi, bà cũng sẽ gi*t ch*t tôi ngay lập tức.

Em gái lại lấy miếng da từ tay tôi.

Nó hiến kế: 「Để em đem ch/ôn miếng da này đi.」

「Như vậy miếng da sẽ không bị h/ủy ho/ại, mẹ cũng không tức gi/ận nữa.」

「Chị cũng không cần lo mẹ bị bắt vào tù, được không?」

Có vẻ như đây là cách giải quyết tối ưu nhất.

Thế là, em gái cầm miếng da rời khỏi phòng ngủ.

Trước khi chuyện này xảy ra.

Mẹ tôi vốn rất chăm chỉ, sáng sớm đã dậy chuẩn bị bữa sáng, rồi ra sông giặt đồ, làm việc đồng áng.

Thế nhưng bây giờ, mẹ tôi lại nằm ườn trên giường với vẻ mặt luyến tiếc, nhất quyết không chịu cử động.

Tôi cũng chẳng dám ở chung phòng với bà, vội vàng chạy xuống bếp nấu ăn.

Làm cơm xong, tôi mới nhận ra đã một tiếng trôi qua rồi.

Sao em gái vẫn chưa quay lại?

Em gái tôi là người rất thông minh.

Nó cầm miếng da người trong tay, chắc chắn sẽ không chạy ra ngoài đâu.

Nhà chúng tôi là kiểu nhà hai tầng ở nông thôn, cộng thêm một cái sân nhỏ.

Tôi nghĩ, chắc chắn em gái đã đem miếng da ch/ôn ở trong sân rồi.

「Em ơi, em ch/ôn xong chưa?」

Tôi đi xuống lầu, hướng về phía sân: 「Em ơi, không cần ch/ôn sâu quá đâu, chỉ cần mẹ không phát hiện ra là được rồi.」

Ngoài sân.

Em gái đang quay lưng về phía tôi, nó ngồi xếp bằng trên nền đất, đầu hơi cúi, hai tay đưa lên miệng, dường như đang nhai ngấu nghiến thứ gì đó.

「Em, em đang làm gì thế?」

Tôi vội vàng chạy lại gần em gái.

Lúc này, trên tay em gái đang túm lấy một con cóc khổng lồ, toàn thân đen sì, trên lưng đầy những nốt sần sùi, nó đang há miệng ăn từng miếng lớn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị cả nhà ép gả cho lão già giàu có, tôi kiện ông ta và chia được nửa tỷ

Chương 22
Bị cha mẹ bán đi với giá năm trăm ngàn, ngay đêm tân hôn cô bị ép ký vào bản thỏa thuận ra đi với hai bàn tay trắng. Bề ngoài cô tỏ ra phục tùng, rót trà bưng nước, nhưng trong bóng tối lại âm thầm cạy két sắt, liên kết với tình cũ, sao lưu những bằng chứng phạm tội chí mạng. Lục Hành tưởng rằng đã nắm thóp được cô, nào ngờ dòng chữ "vô sinh vĩnh viễn" trên tờ giấy khám sức khỏe mới chính là quân bài tẩy tàn nhẫn nhất của cô — năm mươi triệu đổi lấy việc hắn phải quỳ xuống ký tên. Khi ánh nắng đang rực rỡ nhất, cô chỉ đáp một câu: "Người hối hận là bọn họ."
Nữ Cường
0