Đôi mắt âm dương

Chương 8

08/05/2024 14:53

Tôi đợi một ngày, hai ngày, ba ngày.

Chỉ đợi được tin bà nội ch*t vì b/ệnh.

Tang sự làm rất gấp gáp, trong một đêm đã hoàn thành khâm liệm, sau đó là khóc tang, thủ hiếu.

Ngay cả gặp mặt bà nội lần cuối tôi cũng không gặp được, khi đến linh đường, bàn thờ đã được dựng từ sớm, khắp nơi treo vải trắng.

Bố tôi khóc cực kỳ thê lương, khách tới phúng viếng trái lại còn phải chăm coi giúp ông ta, tránh ông ta khóc ngất.

Tôi xoa cánh tay, ánh nắng ban trưa chiếu lên người tôi chỉ khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo.

Linh đường này rốt cuộc là linh đường hay là sân diễn kịch?

Nếu không tại sao bố tôi lại ra sức biểu diễn như vậy?

Ông ta rõ ràng biết mỗi một giọt nước mắt của ông ta, bà nội tôi không thể nhìn thấy.

Hai mắt và miệng của bà sớm đã bị kh//âu kín, đang lẳng lặng đứng sau lưng ông ta.

Lần đầu tiên tôi yên tĩnh nhìn kỹ bố mình như này.

Cũng là lần đầu tiên tôi cảm thấy lạnh thấu tâm can thế này.

Bà nội mãi không quay về, tôi lo lắng tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, x/ấu nhất của x/ấu nhất chính là đạo trưởng Thanh Phong đã gi*t bà nội.

Nhưng tôi không thể ngờ được rằng người ra tay lại là bố tôi.

Vì sao?

Tôi hỏi trong im lặng.

Tiếp đó một cơn gi/ận trào dâng, giống như rồng đất cuộn mình, khuấy đảo khiến lòng tôi rối tung.

Tại sao!

...

Sau khi bà nội ch*t, bố tôi dường như bất ngờ nhận được sự ưu ái của ông trời.

Đầu tiên là ý chỉ của hoàng đế, sau ngày hôm đó, bổng lộc của bố tôi được khôi phục, mỗi tháng còn tăng thêm 10 mảnh đất công, mấy trăm cuộn lụa bông, vân vân.

Sau đó dự tính chuyển bố tôi về kinh thành làm việc.

Tiếp đó có tin hoàng đế sắp tuyển phi truyền ra, chị gái tôi dự kiến ​​sẽ vào hậu cung để giúp bố tiến lên một bước.

Vương thị cao quý cành lá xum xuê, nhưng bố tôi vốn không được coi trọng trong đó.

Nhưng liên tiếp có những tin vui này, bố tôi ngầm trở thành đối tượng đáng ngưỡng m/ộ của nhánh bên Vương thị.

Những gia tộc lớn khác cũng coi trọng bố tôi mấy phần.

Trong khoảng thời gian ngắn, bố tôi nở mày nở mặt không ai sánh bằng.

Tôi lạnh lùng ở bên quan sát, không hề tin thật sự có thần tiên gì đó đang phù hộ cho tiền đồ của bố mình.

Tôi chỉ biết, khi bố tôi được khôi phục bổng lộc thì bà nội ch*t vì b/ệnh.

Khi ông ta tính chuyển tới bộ thượng thư, mẹ tôi đột nhiên kêu b/ệnh không gặp ai nữa.

Hoàng đế tuyển phi, anh trai ngã ngựa, sống ch*t không rõ.

Sau đó chị gái ốm đ/au, không thể tiến cung.

Hoàng đế bày tỏ tiếc nuối sâu sắc, không chỉ phong chị gái làm phu nhân Hoa Quốc, còn không ngừng ban thưởng đưa đến phủ.

Bố tôi nhanh chóng đạt được chức vị tam công.

Vào lúc này, bố tôi đột nhiên gọi tôi đi gặp đạo trưởng Thanh Phong với ông ta.

Tôi im lặng ngẩng đầu nhìn bố mình.

Trong mắt tôi, người mẹ với sắc mặt xanh tím đang bóp cổ ông ta.

Chị gái với thất khiếu chảy m/áu đang giẫm trên hai vai ông ta.

Anh trai bị đ/ứt g/ãy tứ chi đang bám trên lưng ông ta.

Sau lưng, còn có bà nội bị kh//âu kín hai mắt với miệng.

Tôi biết, bây giờ đã đến lượt tôi rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm