Tôi thích người bạn cùng phòng của mình, đó là một anh chàng c/âm nhưng đẹp trai cực kỳ.
Không nói được, nhưng đ/á/nh nhau thì cực dữ. Một cú đ/ấm một người, chuẩn x/á/c đ/ấm trúng luôn trái tim tôi.
Sau này khi tình yêu thầm kín của tôi bị lộ, cậu ấy dồn tôi vào góc tường, dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi: Mình có thể hôn cậu một cái không?
1
Hỏi cả nhà: Vừa nhập học, phát hiện bạn cùng phòng đẹp trai siêu siêu cấp, rung động rồi thì phải làm sao?
Trên một diễn đàn nọ, tôi vô tình lướt thấy câu hỏi này, thế là theo bản năng quay đầu nhìn sang người đang chơi game ở giường đối diện.
Quý Bình An - kẻ đẹp trai quá đáng.
Lúc này cậu ấy đang cầm điện thoại, ngón tay bay lo/ạn, chắc đang combat kịch liệt với ai đó trong game.
Tôi nghĩ một lát rồi gõ câu trả lời dưới bài viết: Đè cậu ta xuống!
…Dĩ nhiên chỉ là nghĩ thôi.
Mặc dù đúng là tôi rất muốn đ/è người ở giường đối diện kia thật, nhưng hình như cậu ấy là trai thẳng.
Bẻ cong trai thẳng là bị trời đ/á/nh đó!
Nhưng mà… cậu ấy thật sự rất đẹp trai.
Nghĩ vậy, tôi không nhịn được lén lút quan sát cậu.
Cậu vừa tắm xong, còn chưa kịp sấy tóc. Tóc ướt dính vào đầu, phần mái hơi dài che mất mắt, khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm.
Hình như chơi game đến bực mình, cậu bực bội vuốt tóc một cái, năm ngón tay hất toàn bộ tóc ra sau, lộ ra gương mặt tinh xảo sáng rực.
Chậc chậc.
Đúng là đẹp như thần tiên.
Tôi còn đang chìm đắm trong bữa tiệc nhan sắc không thể thoát ra thì bỗng nghe “cạch” một tiếng giòn tan, lập tức hoàn h/ồn.
Nhìn kỹ lại thì người ở giường đối diện đã dùng cả tay lẫn chân bò sang đây. Sau khi ngồi xuống cạnh tôi, cậu nhét điện thoại vào tay tôi, tức gi/ận khoa tay múa chân.
Cậu ký hiệu nhanh quá, tôi không hiểu hết, bèn vỗ nhẹ vai cậu, ra hiệu làm chậm lại.
Cậu hít sâu một hơi, bĩu môi, ấm ức làm lại động tác.
Đại ý là: bên kia m/ắng cậu là thằng c/âm, chỉ biết gõ chữ, không dám mở mic cãi nhau.
…Thực ra m/ắng vậy cũng không sai.
Quý Bình An làm một tràng ký hiệu, tố cáo xong tội á/c của đối phương, rồi nhẹ nhàng kéo góc áo tôi, mở mic toàn đội trong game.
…Tự giác gh/ê.
Đến lượt tôi ra trận rồi.
Tôi hít sâu một hơi, chính thức khai chiến với bên kia.
Phát âm rõ ràng, logic rành mạch, ch/ửi người không hề dùng từ tục mà toàn bộ đều nhờ kinh nghiệm tích lũy bao năm của tôi.
Hoàn toàn áp đảo.
Thỉnh thoảng tôi liếc mắt sang, thấy Quý Bình An đang nhìn tôi với đôi mắt sáng long lanh, trong đó là sự sùng bái không hề che giấu.
Thế là tôi càng ch/ửi hăng hơn.
Ch/ửi xong, tôi trả điện thoại lại cho cậu.
Quý Bình An đắc ý nằm xuống cạnh tôi, cái đầu ướt sũng cọ cọ vào vai tôi, rồi lại bắt đầu gõ chữ trong game để cà khịa.
Tôi theo bản năng xoa đầu cậu một cái.
Rồi lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.
“…Quý Bình An! Giường của tớ đó!”
Trời đất ơi, tóc cậu ấy ướt sũng mà dám nằm lên giường tôi, làm ướt cả gối rồi!
Quý Bình An bị tôi gào lên làm gi/ật mình, game cũng không chơi nữa, “vèo” một cái bật dậy, cuống cuồ/ng bò về giường mình.
Tôi nhìn chỗ đầu cậu vừa nằm.
Một mảng ướt nhẹp.
Nhìn càng lâu càng đ/au lòng.
Quý Bình An cúi đầu, trông đúng kiểu đứa trẻ làm sai chuyện.
Một lúc sau, cậu vỗ vỗ gối và chăn của mình, rồi ký hiệu với tôi:
[Hay là cậu ngủ cùng mình nhé?]
Tôi nhìn cái gối chỉ ướt một góc của mình, lại nhìn gương mặt vĩ đại kia của Quý Bình An…
Ừm.
Hình như cũng không phải là không được.