Sự Thật Cuối Cùng

Chương 2

30/07/2025 18:22

Hôm đó là thứ Sáu, đã hơn 11 giờ đêm mà anh ấy vẫn chưa về phòng ký túc.

Ký túc xá thường có giờ giới nghiêm lúc 10 giờ, 11 giờ đã không thể ra vào nữa.

Chúng tôi cứ nghĩ hôm nay có lẽ anh ấy lại đi làm thêm rồi.

Vì là thứ Sáu, ngày mai không có lớp, mọi người đều muốn ngủ nướng.

Vì vậy chúng tôi không khóa cửa, nếu Mèn Hồ Lô ban ngày về, tự mình có thể vào, khỏi phải gõ cửa đá/nh thức chúng tôi. Rồi mọi người lên giường ngủ, ngủ ngay lập tức, mấy đứa con trai thích thể thao đều ngủ rất ngon.

Hôm sau, một thằng bạn bị buồn tiểu đá/nh thức, lúc đó nó mơ màng, mắt cũng không mở, hoàn toàn dựa vào cảm giác mà xuống giường, đi dép, rồi đi về hướng nhà vệ sinh, vai đụng phải cái gì đó, nhưng vì quá buồn ngủ nên chẳng để ý.

Xong việc, nó lại đi theo đường cũ quay về, lần này lại đụng phải cái gì đó.

Vừa xong việc, ý thức nó tỉnh táo hơn chút. Nó mở mắt nhìn cái mà nó đụng phải, liếc qua một cái, sợ đến nỗi làm đổ cả ghế và giá giày cạnh tường.

"Á!"

Chúng tôi bị tiếng đó đá/nh thức.

"Sao vậy!" Tôi vừa hỏi xong, đã chạm mắt với Mèn Hồ Lô lúc đó đang treo lơ lửng trên không.

Lúc đó th* th/ể anh ấy đang xoay tròn trên không, vừa quay về hướng tôi, tròng mắt ngước lên, lòng trắng hướng về tôi, lưỡi đ/è lên môi dưới, đầu lưỡi thò ra một chút.

Cảm giác lúc đó tôi nhớ rất rõ. N/ão bộ trống rỗng trong chốc lát, tim thắt lại như bị bóp nghẹt, toàn thân run lẩy bẩy dữ dội, hơi thở ra vào gấp gáp, suýt ch*t ngạt.

Chúng tôi thấy Mèn Hồ Lô tr/eo c/ổ ch*t dưới cái quạt điện. Mọi người nghĩ mà xem, chúng tôi đều là sinh viên đại học, bạn cùng phòng ch*t ngay trong phòng, lại còn tự tr/eo c/ổ lặng lẽ khi chúng tôi đang ngủ say.

Quan trọng nhất là ngay bên cạnh chúng tôi. Cái cảm giác rùng mình ấy, giờ nghĩ lại vẫn sợ.

Nhớ lại ngày hôm đó Mèn Hồ Lô ch*t thế nào, chúng tôi đều đoán già đoán non. Có lẽ là vào lúc sáng sớm, khi chúng tôi ngủ say, anh ta về phòng ký túc, tìm một sợi dây, luồn qua cái móc sắt trên trần dùng để treo quạt điện, rồi thắt một cái nút thòng lọng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm