Ta dọn dẹp một chiếc lều, ném Hoàng đế vào trong.

Sau đó ta cũng nhảy vào.

Không biết có phải nụ cười của ta quá đỗi tà mị hay không, Hoàng đế bị kinh hãi, “Nàng nàng nàng… nàng muốn làm gì?”

“Ngủ chứ làm gì?”

“Kia… bên kia chẳng phải còn một chiếc lều nguyên vẹn sao?” Hoàng đế chỉ ra bên ngoài.

Ta ngượng ngùng bò ra, dọn dẹp chiếc lều hắn vừa chỉ.Chiếc lều trong tay ta lập tức tan thành tro bụi.

“Giờ chỉ còn duy nhất chiếc lều này thôi!” Ta lại nhảy vào lều của hắn.

Hoàng đế k/inh h/oàng nhìn ta, vẻ mặt yếu ớt và bất lực.

Ta có chút bực bội: “Vì sao chàng không chịu ngủ cùng ta, là không thích ta sao?”

Hoàng đế vẻ mặt tủi thân: “Thích chứ, nhưng thích nàng, nhất định phải ngủ cùng nàng sao?”

Không phải chứ đại ca, ngươi theo Chủ nghĩa thuần ái (tình yêu trong sáng) đấy ư!

Quả nhiên, những Trùm cuối trong trò chơi càng ngày càng khó đối phó.

Vất vả khổ sở cố gắng bấy lâu nay, giờ lại nói với ta, phương hướng đã sai.

Ta không cam lòng. Nhận thua là chuyện không thể xảy ra.

Ta quyết định, cưỡ/ng ch/ế ép buộc.

Thế là, mắt ta ánh lên hung quang, ra tay x/é áo.

Hoàng đế da thịt mịn màng nước mắt chảy dài: “Nhẹ tay thôi, Trẫm đ/au!”

L/ột xong ngoại y, ta lại bắt đầu l/ột trung y (lớp áo lót).

Hoàng đế rên lên, “Báo Báo, đ/au, m.ô.n.g Trẫm đ/au!”

Ta không thèm để ý, tiếp tục l/ột.

Hoàng đế thở dốc: “Mông Trẫm hình như chảy m.á.u rồi.”

Ta sắp bị hắn chọc cho bật cười, “Sao, chàng muốn nói là đến kinh nguyệt rồi, hôm nay bất tiện?”

“Không phải, Trẫm, hình như Trẫm sắp c.h.ế.t rồi…” Hơi thở của hắn càng lúc càng yếu, cuối cùng ngã gục vào lòng ta.

Lúc này ta mới nhận ra có điều không ổn. Đưa tay sờ về phía m.ô.n.g hắn.

Trên m.ô.n.g hắn, cắm một mũi phi tiêu đ/ộc nhỏ xíu. M/áu đen đặc đã nhuộm loang lổ chiếc áo bào trắng tinh.

15.

Biến cố đột ngột ập đến khiến ta bó tay không biết làm gì.

M/áu đen đặc trào ra từ miệng mũi hắn, lau thế nào cũng không hết.

Độc d.ư.ợ.c kịch liệt đến thế này, hắn đã không còn thời gian nữa.

Đôi mắt Hoàng đế ngấn lệ, nhìn ta đầy vẻ quyến luyến. Tay hắn r/un r/ẩy vươn ra, muốn lau đi nước mắt của ta.

“Báo Báo, đừng khóc. Nàng sủng ái Trẫm một ngày này, còn hơn hai mươi năm Trẫm đã sống trước đây.” Bàn tay kia chưa kịp chạm đến mặt ta, đã vô lực rũ xuống.

Ta không biết phải dùng những lời lẽ á/c đ/ộc nào để nguyền rủa cái hệ thống ng/u xuẩn này nữa. Nói nó tốt bụng, nó lại cho ta một nam chính không thể công lược. Nói nó đ/ộc á/c, nam chính này lại là một chiến binh thuần ái.

Gió ngoài lều càng lúc càng rít gào thê lương. Trong tai ta nghe rõ có người từ bốn phía lén lút tiếp cận.

Thế nhưng ta chỉ ôm ch/ặt hắn, lặng lẽ ngồi yên. Bàn tay hắn giờ vẫn còn ấm, nhưng rất nhanh sẽ lạnh đi.

Một ngọn ngân thương hất tung chiếc lều. Khuôn mặt đẹp đến mức yêu dị của Huyền Đồ xuất hiện dưới ánh trăng.

“Hề hề… mong đợi đã lâu!” Hắn ta vô cùng phấn khích.

Ta liếc hắn ta một cái, ánh mắt như nhìn một người đã c.h.ế.t, “Ngươi lấy tự tin ở đâu ra, dám tranh giành với ta?”

Huyền Đồ cười xảo quyệt: “Một mình ta đương nhiên không được. Nhưng… loại sức chiến đấu như ta, thật ra có cả một đội.”

Bốn sát thủ với hình dạng khác nhau từ trong rừng vụt ra, bao vây ta ở giữa. Kẻ cầm đ/ao, kẻ cầm chùy, kẻ vác côn, và một kẻ tay không bí ẩn khó lường.

Ôi chao, vậy chẳng phải ta sẽ bị giã thành thịt băm sao?

Nghe nói khi người ta vô cùng cạn lời, sẽ vô duyên vô cớ bật cười.

Ta đã cười.

Thật làm khó cho hệ thống đã ra sức đến vậy để g.i.ế.c ta.

Nếu là một tháng trước, ta đã chẳng thèm đ/á/nh. Trực tiếp đưa cổ ra trước mặt bọn chúng: “Đại ca, c/ắt cho chuẩn vào, ta sợ đ/au!” Sau khi c.h.ế.t, ta sẽ quay về thế giới cũ, tiếp tục xông pha Khu Rừng Mãng Xà của ta.

Nhưng giờ đã khác. Ta nhìn Hoàng đế mình đang ôm trong lòng. Hắn là một sinh mệnh sống thật sự của Thế giới này.

C.h.ế.t rồi, chính là c.h.ế.t thật.

16.

Tên cầm chùy là kẻ ra tay trước.

Hắn vung cây chùy khổng lồ, dùng hết sức lực đ.á.n.h về phía ta.

Cùng lúc đó, tên sát thủ tay không mặt mày bí hiểm kia khẽ động ống tay áo. Một sợi xích bạc to bằng ngón tay út từ tay áo hắn bay ra, tựa một con rắn đ/ộc lạnh lẽo, lao đến ta từ phía bên kia.

Hai người, một hư một thực, phối hợp vô cùng ăn ý.

Ta cúi đầu, cố gắng che chắn cơ thể Hoàng đế trong lòng. Để mặc cho sợi xích bạc kia xuyên qua bả vai trái của ta. Và cây chùy khổng lồ kia cũng giáng trọn bả vai phải của ta.

Ta nuốt xuống một ngụm m.á.u tươi tanh nồng nơi cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu.

Huyền Đồ sững sờ, dường như không ngờ ta lại bất động, “Ý gì đây, đứng dậy đ.á.n.h đi chứ!” Vẻ mặt Huyền Đồ như bị phá vỡ phòng tuyến tâm lý, hắn dùng ngân thương chọc chọc ta, “Ngươi đứng dậy đi!”

M/áu tươi đỏ thẫm từ vết thương chậm rãi đọng lại thành giọt. Nhỏ xuống mặt Hoàng đế.

Hoàng đế cố gắng mở mắt: “Báo Báo, sao nàng không đ/á/nh?”

Ta nhìn hắn đầy vẻ thâm tình: “Ta muốn đợi chàng tắt thở rồi mới đ/á/nh.”

Người c.h.ế.t không thể sống lại. Ta không muốn hắn cô đ/ộc c.h.ế.t đi ở nơi hoang vu đồng vắng này.

Hoàng đế nghẹn lời, “Ai bảo trẫm sắp c.h.ế.t? Trẫm đang nín thở (ngưng khí), ngăn chất đ/ộc vận hành trong cơ thể.”

Sự im lặng của ta có thể vang dội như sấm rền.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người đàn ông thành thật với bản tính 'vú em' quyết định làm kẻ thứ ba vì tình yêu

Chương 13
Tôi đã nhất kiến chung tình với người tình của đại ca. Đánh cược cả mạng sống, bất chấp rủi ro bị một sú/ng n/ổ sọ, đêm nào tôi cũng lẻn vào phòng người đẹp để vụng tr/ộm. Cho đến khi mọi chuyện bại lộ. Tôi chắn trước mặt người thương, sắc mặt tái mét, run giọng nói: “Là do tôi to gan lớn mật quyến rũ anh ấy, không liên quan gì đến anh ấy cả. Muốn gi*t muốn ch/ém thế nào tôi cũng nhận hết.” Thế nhưng, tay thư ký của đại ca lại lộ ra vẻ mặt cực kỳ quái dị, ánh mắt dồn hết về phía sau lưng tôi: “Đại ca, chẳng phải ngài bảo không ăn ‘cỏ gần hang’ sao? Thế quái nào lại ngủ luôn cả huynh đệ trong mình rồi?” Đại ca? Tôi đờ người, cứng nhắc quay đầu lại. Đôi mắt phượng của mỹ nhân hơi cong lên, anh ta li /ếm môi như đang dư vị điều gì đó: “Biết sao được, cơ ng/ực cậu ta lớn quá, tôi nhịn không nổi.”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
76
ngọc châu Chương 6
Tuân Nhược Chương 8
Dâng Giang Nam Chương 9