Đếm ngược tử vong

Chương 5

08/09/2024 18:57

Năm phút, tôi rơi vào tuyệt vọng.

Cửa thoát hiểm khẩn cấp của tầng 14 bị mở ra.

Thính giác của tên sát nhân quá tốt, hắn ta phát hiện ra tôi rồi!

Tiếng bước chân đang dần đến gần, tôi vô cùng sốt ruột, cầu thang dưới chân cũng giống như trở nên dài vô cùng tận.

Tôi bước hụt một cái, ngã mạnh xuống đất.

Lần này, tiếng kêu rên đã hoàn toàn bại lộ vị trí của tôi.

Nhưng tiếng bước chân của hung thủ vẫn rất ổn định.

Thậm chí hắn ta còn cố ý bước đi thật mạnh.

Rầm, rầm, rầm…

Người tạo ra tiếng động ngạo mạn này đang muốn truyền tải một thông điệp:

Mày ch*t chắc rồi.

Nhiệt độ gần như âm độ và tôi chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng trên người.

Nhưng tầm nhìn của tôi đã sớm mịt mờ vì mồ hôi như mưa. Lúc này, trong đầu của tôi chỉ có một suy nghĩ:

Phải sống sót!

Bất kể như thế nào tôi cũng phải sống sót!

Tôi trốn ở tầng 3. Tầng này là khu sinh hoạt của sinh viên, có rất nhiều đồ lặt vặt, còn có đủ loại tủ chồng chất lên nhau.

Tôi chui vào một cái tủ, bịt kín miệng mình lại.

Tôi không dám phát ra một chút tiếng động nào, may mà hung thủ chỉ liếc nhìn một vòng thì đã quay đầu rời đi.

Tôi mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì bỗng một người dùng sức kéo tôi ra!

Trời đất quay cuồ/ng, tôi ngã lăn ra đất.

Thì ra hung thủ không rời đi, hắn ta chỉ lặng lẽ quay đầu lại.

Hung thủ vuốt ve mặt tôi, tươi cười như m/a q/uỷ:

“Bắt được bạn rồi, bạn học số 9 của tôi.”

Tim tôi gần như ngừng đ/ập.

Giọng của người đàn ông khàn khàn làm tôi không phân biệt được tuổi tác. Hắn ta ngồi xổm xuống phía sau lưng tôi, trên tay còn đeo găng tay trắng.

Có thể thấy được đây là nghi thức mà hắn ta thường làm trước khi gi*t người.

Hắn ta quấn một sợi dây tóc được chế tạo đặc biệt quanh cổ tôi một cách tao nhã.

Đầu của Mỹ Quyên cũng bị c/ắt như vậy sao?

Bàn tay hắn ta từ từ siết ch/ặt lại, sợi chỉ mảnh siết vào trong th!t, tôi bắt đầu giãy dụa cả hai tay hai chân.

Tôi không thấy rõ mặt của hung thủ nhưng trong lúc giãy dụa, tôi nhìn thấy dưới lớp găng tay trắng của hắn ta có một chiếc đồng hồ đeo tay.

Tôi ngẩn ngơ.

Chẳng phải đây là cái đồng hồ mà Mỹ Quyên tặng cho Triệu Ý hay sao?

Đợi đến khi đội trưởng Đường chạy tới thì mạch điện cũng đã được khôi phục.

Hiện trường vẫn còn đầy dấu vết cho thấy hai bên đã chiến đấu kịch liệt, trong không khí tràn ngập mùi m/áu tươi, trên mặt đất phủ đầy vết m/áu đặc sệt.

Một người được phát hiện t/ử vo/ng tại chỗ.

Chỉ là, người ch*t không phải là Từ Nguyệt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0