Ngày miếu thần mở rộng xong xuôi, tôi bừng tỉnh giữa những tràng pháo lễ hội. Âm thanh đó khiến h/ồn phách tôi chấn động, cảm giác vô cùng khó chịu.
Liễu Đại Giang gõ cửa bên ngoài, bảo rằng gà nướng đã chuẩn bị xong. Đầu óc tôi choáng váng, loạng choạng bước ra khỏi phòng, một chậu chất lỏng sền sệt từ bên cạnh tạt thẳng vào người tôi!
"Đồ m/a q/uỷ, ch*t đi!"
Nghê Phượng Hoa gào lên đầy gi/ận dữ. Tôi định phản kháng nhưng đôi chân bỗng khuỵu xuống, quỳ rạp trên mặt đất.
Chậu chất lỏng sền sệt đó tanh hôi lạ thường, một cảm giác gh/ê t/ởm cổ xưa khiến toàn thân tôi r/un r/ẩy, trói buộc hành động của tôi một cách khó hiểu.
Một gã đàn ông mặc áo choàng đen bước ra từ căn nhà bên cạnh, hắn lắc lư món pháp khí hình đầu lâu. Sóng âm chói tai lập tức đ/âm xuyên vào đại n/ão tôi, tôi ôm đầu gào thét, ngũ quan đều rỉ m/áu.
"Nó đã không thể hành động nữa rồi, nh/ốt nó vào lồng sắt đi." Cảnh tượng trước mắt trở nên mờ mịt, tôi mơ hồ nghe thấy gã đàn ông đó nói với gia đình Liễu Đại Dũng.
Liễu Đại Giang lập tức lao tới lôi kéo tôi, hắn c/ăm h/ận đ/á vào người tôi hai cái: "Con cáo lông trắng mày, cuối cùng cũng bắt được mày rồi!"
"Này thì hại tao, này thì tiêu tiền của tao! Lát nữa tao sẽ l/ột da mày sống, khiến mày vĩnh viễn không được siêu sinh!"
Tôi bị kéo ra giữa sân, tầm nhìn mờ ảo nhanh chóng bị bóng tối che lấp. Ý thức của tôi bị món pháp khí tà á/c kia dẫn dắt, trôi dạt đến một khoảng không vô định.
Một cái bóng khổng lồ sừng sững ở đó, dưới chân hắn là rất nhiều kẻ đang quỳ lạy.
Tôi bước tới, ngước nhìn cái bóng ấy. Hắn đầy rẫy những nếp nhăn, không có mắt, chỉ có một cái miệng lớn rá/ch toạc.
"C/ầu x/in Hắc Y A Tán phù hộ cho con đ/á/nh bạc là thắng."
"Xin Hắc Y A Tán hãy đưa người đàn bà coi thường con xuống địa ngục!"
"Lần này con nhất định phải thắng giải, xin Hắc Y A Tán ban phúc."
D/ục v/ọng tham lam tà á/c không thể tạo ra tín ngưỡng chân chính. Những lời cầu nguyện đó chỉ làm ô nhiễm linh trí của con người, kéo con người vào vực thẳm đọa lạc.
"Vậy nên, ngươi nhắm vào thần vị của Tứ Quý Nương Nương sao?"
Một luồng sức mạnh khổng lồ đẩy tôi ra khỏi khoảng không đó. Trước khi ánh sáng ập đến, tôi nhìn thấy phía trước cái bóng ấy hiện ra một người phụ nữ quen thuộc.
Toàn thân cô ấy bị những dải cờ kinh quấn ch/ặt, tứ chi bị treo ngược lên như con rối.
…Là Thành Tư Lăng!
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, trời đã tối mịt. Tôi bị nh/ốt trong một cái lồng hôi thối nồng nặc, tay chân đều bị khóa bằng xiềng xích.
Cả nhà Liễu Đại Giang đều ở bên ngoài, đây dường như là một khu rừng dâu hẻo lánh.
Đống lửa được dựng lên trên bãi đất trống, ánh mắt Liễu Đại Giang nhìn tôi đầy phấn khích.
"Theo con thì đừng chờ nữa, th/iêu ch*t nó luôn đi!"
Liễu Đại Dũng trừng mắt nhìn hắn, quay sang thấy tôi đã tỉnh, bèn lên tiếng: "Mày vốn cũng coi như linh vật trong núi, chúng ta vốn không oán không th/ù. Nhưng mày không nên hại tính mạng con dâu ta, còn phá hoại rừng dâu, làm xằng làm bậy trong làng."
"Hôm nay chúng tao gi*t mày, thực là để tự vệ, không tính là trái đạo trời."
Tôi cười khẩy: "Thành Tư Lăng là do các người ép ch*t, là nhà các người ép cưới, mặc cho con cháu làm á/c, mà còn không trái đạo trời sao? Nực cười!"
Liễu Đại Dũng bị tôi chặn họng đến mức mặt xanh mét. Liễu Đại Giang thấy vậy chỉ tay vào tôi m/ắng: "Con hồ ly tinh kia, sắp ch*t rồi mà còn cứng miệng? Tao th/iêu ch*t mày ngay bây giờ!"
Liễu Đại Giang tức gi/ận quay người vớ lấy cây củi đang ch/áy từ đống lửa, vung tay ném thẳng về phía tôi!
Quanh cái lồng vốn đã được đào sẵn rãnh cách ly, tưới đầy xăng.
Liễu Đại Dũng cản không kịp, cây củi vừa rơi xuống, vòng lửa bùng lên dữ dội.
"Mày làm cái gì thế hả? Giả Thân và đại sư còn chưa tới mà!" Liễu Đại Dũng tức đến giậm chân.
Liễu Đại Giang chẳng còn quan tâm gì nữa, chỉ một lòng muốn th/iêu ch*t tôi.
"Bố, bố không biết nó đã hànhz hạz con thế nào đâu! Con không đợi được nữa!"
Tôi bị bao vây giữa biển lửa, những ngọn lửa theo dòng xăng đang lan nhanh về phía tôi.
Liễu Đại Giang nhìn trân trối, đi/ên cuồ/ng gào thét: "Đốt! Đốt đi! Nhanh, th/iêu ch*t nó!"