Đông cung trung tín

Chương 12

15/10/2025 18:19

“Ngươi không ở bên phụ hoàng, lại chạy đến tìm cô làm gì? Không sợ phụ hoàng trách tội à?”

“Thuộc hạ đã phái người bảo vệ bệ hạ.”

Tùy tùng của Thái tử đều đã lui ra ngoài.

Giữa rừng tuyết phủ, chỉ còn lại hai người – Thái tử và ta.

Thái tử nâng cung giương tên, ngắm thẳng vào một con hoẵng đang ẩn mình giữa đám cây.

Tiếng dây cung bật lên — “vút!” — mũi tên lao đi như gió, trắng xóa tựa ánh chớp.

Con hoẵng r/un r/ẩy vài cái rồi ngã xuống, m/áu loang trên tuyết.

Thái tử vừa định thúc ngựa đến, ta đã bước lên chặn lại.

“Điện hạ, tay người bị thương rồi.”

Mũi tên vừa nãy xước qua đầu ngón tay, để lại một vệt m/áu mảnh.

Thái tử mỉm cười, đưa tay ra trước mặt ta.

Ta quen thuộc cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy đầu ngón tay ấy.

Thái tử từng nói — nước bọt có thể khử đ/ộc, cũng từ đó, ta thành kẻ “chuyên dùng để khử đ/ộc” cho người.

Da tay Thái tử trắng mịn như ngọc, làn da ấy quý giá tựa gấm vóc thượng hạng, chỉ khẽ chạm thôi đã khiến người ta không dám mạnh tay.

Còn ta, kẻ thân phận thấp hèn, bàn tay thô ráp, sợ chạm vào sẽ làm Thái tử đ/au.

Khi rút ngón tay ra, hương thơm lạnh thoảng nơi đầu lưỡi, chính là mùi hương quen thuộc trên thân Thái tử.

Ta vừa định xoay người lên ngựa, thì bị hành động của Thái tử làm cho ngẩn người.

Dải ngọc đeo bên hông Thái tử bỗng buông xuống, áo khoác mở ra, lộ ra một mảnh trắng khiến người ta nghẹn lời.

“Điện... điện hạ... người... người định làm gì vậy?”

“Cô cưỡi ngựa bị cọ xước, nghĩ ngươi đã xử lý vết thương ở tay, vậy chỗ này cũng phiền ngươi bôi th/uốc luôn.”

Tuyết từ trời đổ xuống, phủ kín cả rừng.

Thân hình trắng ngần của Thái tử gần như hòa vào nền tuyết ấy — chỉ có một vệt đỏ nơi eo, rực lên như hoa mai nở giữa mùa đông.

“Sao thế? Trung lang tướng không muốn sao?”

Ta nuốt khan một ngụm, rồi đáp nhỏ, giọng r/un r/ẩy:

“...Thuộc hạ nguyện ý.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm