Sáng sớm ngày hôm sau, tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng chuông cửa và động tác của Thẩm Lệ.
Tôi trở mình trong lồng ng/ực anh, gạt cái móng heo đang để trên đùi mình ra.
"Có người tìm anh kìa, đi mở cửa đi."
Thẩm Lệ ôm ch/ặt lấy tôi, hôn một cái.
"Mới sáng sớm thế này thì có thể là ai chứ, shipper giao hàng thôi, một lát là đi ngay ấy mà."
Tôi gạt cái móng heo lại sờ soạng lên người mình ra lần thứ hai, đặt nó vòng qua eo một cách thật ngay ngắn quy củ, giọng nói mơ màng:
"Anh không sợ là ông nội anh à?"
"Thế thì tốt quá." Thẩm Lệ kéo mạnh tôi vào lòng, đi/ên cuồ/ng bắt đầu sờ soạng cù léc tôi từ trên xuống dưới, "Sẵn tiện cho ông nhận cháu dâu luôn!"
Tôi nhột đến mức không chịu đựng nổi nữa, cười nắc nẻ tung một cước đạp văng anh ra.
"Đừng có dẻo mỏ nữa, chuông cửa vẫn đang kêu kìa, mau ra xem là ai đi."
Với cái cách bấm chuông này, khả năng cao không phải là shipper đâu, chắc là có người tìm thật đấy.
Thẩm Lệ đưa tay chỉ chỉ tôi vài cái trong không trung, kế đó tùy tiện tròng vội chiếc quần, để trần nửa thân trên đi ra ngoài.
Sau khi anh đóng cửa phòng lại, tôi lại chui tọt vào trong chăn.
Lát sau, bên ngoài cửa vọng đến giọng nói của Thẩm Thuật.
"Anh, sao anh lâu thế, em đứng đến tê rần cả chân rồi đây này.
Vãi chưởng, vết cào trên người anh là sao đây, anh gọi phụ nữ về nhà á?!"