Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1894: Anh sẽ phân tâm

04/03/2025 14:34

Trình Phong vừa nghe tin bà chủ sắp tới vội chuồn xuống tự thân tiếp đón.

Ninh Tịch đi theo Trình Phong đi thẳng lên tầng trên cùng.

Sau khi đưa cô vào văn phòng, Trình Phong rất có mắt nhìn mà lập tức rời khỏi, chỉ là trước khi đi vẫn không nhịn được liếc nhìn Ninh Tịch thêm cái nữa.

"Anh yêu ~ Em tới rồi nè ~" Cánh cửa sau lưng vừa khép lại, Ninh Tịch lập tức tháo khẩu trang, vui vẻ tung tăng chạy tới chỗ Lục Đình Kiêu.

"Tới rồi à..." Nghe thấy giọng cô, Lục Đình Kiêu đang vùi đầu trong đống tài liệu cũng theo phản xạ mà ngẩng lên.

Một giây sau, khi anh nhìn rõ cô gái trước mặt, anh bỗng ngẩn ra, đôi đồng tử trong trẻo cũng sầm xuống.

Cô gái trước mặt anh đang mặc một bộ đồng phục, nếu anh không nhầm thì đây là đồng phục nữ của đại học Đế Đô. Trước đây Lục Cảnh Lễ đã từng mang ảnh tới cho anh xem, nói muốn lấy cái này làm tham khảo cho đồng phục của công ty, bị anh phủ quyết nên anh cũng có chút ấn tượng.

"Anh yêu, em muốn ôm an ủi~" Ninh Tịch bị gã đàn ông kia làm cho kinh t/ởm quá, lúc này thấy Lục Đình Kiêu như nhìn thấy dòng suối xanh mát, lập tức vòng qua bàn làm việc, dính ch/ặt người vào anh.

Tới lúc Lục Đình Kiêu phản ứng lại thì đã bất giác ôm cô vào lòng từ khi nào rồi.

Ninh Tịch ngồi trên đùi anh, làm tổ trong lồng ng/ực an toàn, cái đầu nhỏ tựa vào cạ cạ lên cằm anh.

Anh cẩn thận vuốt ve đầu cô, âm thanh khàn khàn khó phát hiện: "Sao lại mặc thế này?"

Lúc này Ninh Tịch mới nhớ ra là mình vẫn còn mặc đồng phục, cô gi/ật mình gãi đầu: "À... vì em mới tới đại học Đế Đô gặp Tiểu Nặc nên bảo Từ Thao tìm cho một bộ đồ không bắt mắt, kết quả không biết anh ta móc đâu ra bộ đồng phục này nữa ~"

Chẳng trách lúc cô mới tới đây, Trình Phong và vài nhân viên khác lại nhìn cô kì quặc như vậy!

Hu, chắc không phải họ tưởng cô đang chơi trò đồng phục tình thú với Đình Kiêu đấy chứ?

Thảm rồi, cô thật sự không cố tình mà!

Nhưng mà... cũng có thể cố tình đấy...

Ánh mắt tinh nghịch của cô khẽ lay động, cô áp mặt tới: "Anh yêu à, em mặc vậy có đẹp không?"

Đôi đồng tử của Lục Đình Kiêu bỗng trở nên u tối: "Đẹp."

Ninh Tịch cảm thấy đắc ý vô cùng: "Hì hì ~ Hồi trước không phải em ch/ém gió đâu ~ Anh lấy được em là lấy được bảo bối rồi đấy ~ Em đã bảo sẽ cho anh cảm giác mỗi ngày có một cô vợ rồi mà, đâu phải là dỗ anh đâu ~"

Cô vừa đắc ý cười ha hả, vừa khua tay múa chân trên đùi anh, cơ hồ có thể thoáng thấy được sự suy sụp trên gương mặt Lục Đình Kiêu, anh nói: "Ngoan, em lên sofa ngồi một lát đi, anh xử lí nốt việc đã."

Ninh Tịch nghe vậy liền xị mặt ra: "Em không thể ngồi đây mà anh vẫn làm việc được à?"

Lục Đình Kiêu: "Không được."

Ninh Tịch càng tỏ ra tủi thân hơn: "Thế em không làm phiền anh, không nói chuyện được không?"

Nhìn cô vợ đang bám dính trong lòng mình, Lục Đình Kiêu bất lực nhíu mày, qua hồi lâu, anh thở dài một hơi rồi nắm lấy tay cô, ấn xuống nơi nào đó phía dưới của mình...

Ninh Tịch bị anh lôi kéo một cách khó hiểu thì chớp chớp mắt, một lúc sau cô bỗng cảm nhận được sự cương cứng, nóng rực ở lòng bàn tay, lúc này cô chỉ biết trợn tròn mắt: "!!!"

Lục Đình Kiêu hôn lên gáy cô, âm thanh khản đặc: "Anh sẽ phân tâm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lên nhầm xe.

Chương 10
Con gái tôi lần đầu tiên bị quỷ nhập là năm lên ba, đúng ngày tôi ly hôn. Con bé đột nhiên nói: “Đừng đi, dù sao ông ta… cũng sắp chết rồi!” Kết quả... Chồng tôi trên đường đưa tiểu tam đi khám thai thì gặp tai nạn xe. Cả xe chết sạch. Năm nay ăn Tết, tôi về quê chịu tang cụ cố. Vì đang gấp nên tiện tay gọi một chuyến xe đi chung. Xe đến nơi. Đứa con gái đang nằm trong lòng tôi bỗng mở mắt. Khuôn mặt nó đầy vẻ kinh hoàng, cất tiếng thét bằng giọng khàn đục chỉ người già mới có: “Lên xe sẽ chết! Người chết mới lên xe!” Giọng nói đó… Giống hệt giọng của cụ cố đang nằm trong quan tài.
12
9 Cảm giác dòm ngó Chương 13
11 Câu cá Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm

Sư Phụ Hại Ta Ngủ Với Tổ Sư Gia

Chương 11
Vì thử thuốc giúp sư phụ nên ta lỡ ăn phải thứ khiến cơ thể "bốc hỏa". Sư phụ bèn xuống địa phủ bắt về cho ta một tiểu quỷ, bảo là để giúp ta điều hòa âm dương. Tiểu quỷ đó môi hồng răng trắng, dung mạo xinh đẹp, dù là nam hay nữ cũng đều xuất sắc. Ta và tiểu quỷ sống chung ba ngày. Cuối cùng thật sự không chịu nổi nữa, ta đành nhắn tin cầu cứu sư phụ. 【Lão già, gửi cho con ít thuốc bổ đi, con quỷ nhỏ người tìm về giày vò người ta quá đáng lắm rồi!】 Sư phụ trả lời ngay trong tích tắc. 【Nghi hoặc.jpg】 【Con quỷ ta tìm gần đây bận tham gia Bách Quỷ Dạ Hành, phải tháng sau mới tới được.】 Tay ta đang gõ chữ bỗng khựng lại. Không phải chứ... Vậy cái tên đang cắn ta không chịu buông kia là ai? ---
15
Đại Vương Không Được Ăn Thỏ Thỏ Ngoại truyện 3: Tiền Truyện