Beta: Gemini

————————————————–

Phùng Nghĩa Bình: “Cô…”

Ngược lại Tư Minh Lễ, dù tức gi/ận vẫn ung dung nhìn về phía Diệp Oản Oản mở miệng nói: “Được, tôi với cô đá/nh cược, bất quá, nếu như cô thua thì cô phải cút khỏi công ty cho tôi!”

“Có thể, nếu như tôi thắng, cứ dựa theo lời tôi mới nói, nếu như tôi thua, tôi liền rời khỏi công ty, từ nay không nhúng tay vào công việc của công ty nữa.” Diệp Oản Oản nói.

“Tốt lắm, tôi cũng đá/nh cược với cô!” Phùng Nghĩa Bình cũng mở miệng nói.

Người phụ nữ này, đối với đổ thạch một chữ cũng không biết, lại dám ở chỗ này ăn nói ngông cuồ/ng, quả thật là tự rước lấy nhục mà!

Đừng nói là người mới tham gia vào giới đổ thạch, cho dù là bậc thầy đổ thạch đẳng cấp, cũng không dám vỗ ngựk nói mình có thể chắc thắng.

Dù sao kinh doanh ngành đổ thạch này ba phần thực lực, còn lại bảy phần là vận may.

Giờ phút này, Hầu Mậu Phong và Tiết Lệ nhìn Diệp Oản Oản, vẻ mặt kinh ngạc.

Bọn họ chưa từng nghĩ tới, ngay cả trưởng lão và hội đồng quản trị cao cấp của Tư gia cũng không trấn áp được người phụ nữ này…

Tuy nhiên, Hầu Mậu Phong cũng coi là đang xem trò cười, dù sao, đều là do nội bộ Tư gia bọn họ tự vạch mặt nhau mà thôi, cùng ông ta không có chút qu/an h/ệ nào.

“Tiết Lệ, video vẫn tiếp tục giữ như vậy, tôi muốn nhìn một chút, xem Diệp tiểu thư chắc thắng như thế nào.”

Trong video, một vị quản lý cấp cao của Tư gia, lạnh lùng nói.

“Được.” Tiết Lệ gật đầu, đáp ứng.

Giờ phút này, người vây xem càng ngày càng nhiều, ba tầng trong ba tầng ngoài đem phường tập trung đông đến mức nếu có nước thì cũng chảy không thông.

Nhất Chi Hoa và Thần Hư đạo sĩ, cực kỳ khoa trương ở bên cạnh Diệp Oản Oản, giống như ai muốn hại đến mạng của cô phải bước qua x/ác bọn họ trước tiên vậy.

“Ông chủ Vạn, nhóm nguyên thạch này của ông, tôi đều muốn, hiện tại thuận tiện giao dịch luôn sao?” Diệp Oản Oản nhìn về phía Vạn Hạc Vân nói.

“Cái này… Diệp tiểu thư, tiểu thư thật sự không muốn suy nghĩ thêm một chút à…” Vạn Hạc Vân thở dài nói.

Tuy Vạn Hạc Vân cũng rất muốn ki/ếm khoản tiền này nhưng nếu có thể b/án ra giá mà ông ta định sẵn từ trước, ông ta không chỉ có thể đem số tiền mượn n/ợ với lãi suất cao trả hết, thậm chí còn có thể có ít vốn hoạt động cửa hàng, như vậy ông ta ở phường đổ thạch, ít nhất vẫn có thể ổn định hoạt động hai năm nữa…

Nhưng tình huống bên Diệp Oản Oản này là cái gì, Vạn Hạc Vân cũng đã nhìn rõ ràng.

Không cần quản lý cấp cao của Tư gia và trưởng lão nói chuyện, coi như là ông ta, đối với nhóm nguyên thạch này của mình cũng không ôm hy vọng quá lớn, nếu chỉ xét phẩm chất và tính chất mà nói, rồi dùng thật tâm để đá/nh giá, quả thực là phường tập trung có rất nhiều loại đ/á tương tự như thế…

“Không cần suy nghĩ, hiện tại có thể giao dịch hay không?” Diệp Oản Oản nói.

“Có thể…” Vạn Hạc Vân gật gật đầu.

Nếu biết được có thể giao dịch, Diệp Oản Oản cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, lập tức cùng Vạn Hạc Vân tiến hành giao dịch.

Ước chừng một phút đồng hồ sau, việc m/ua b/án nhóm nguyên thạch này mới tính là kết thúc.

Về phần Hoàng Thế Hâm, cũng cùng phường tập trung tiến hành giao dịch nguyên thạch, bây giờ, nhóm nguyên thạch mà ban đầu Tần Nhược Hi nói muốn m/ua kia, toàn bộ đều bị Hoàng Thế Hâm m/ua lại.

Ngay sau đó, Hầu Mậu Phong nhìn về phía Diệp Oản Oản, cười lạnh nói: “Diệp tiểu thư nếu có tự tin như vậy, không bằng ngay tại trong cửa hàng của tôi c/ắt đ/á đi, tôi có thể đem thợ c/ắt trong cửa hàng cho tiểu thư, tôi muốn xem thử nhóm nguyên thạch mà tiểu thư từ trong tay Vạn Hạc Vân m/ua lại có thể mở ra được vật liệu cực phẩm gì, cho nên muốn tận mắt nhìn một chút!”

“Dĩ nhiên là có thể, chỉ bất quá, nếu như thợ c/ắt ở phường tập trung của ông, vạn nhất đem cực phẩm của tôi c/ắt hỏng, tôi sợ là ông cũng chưa chắc có đủ tiền bồi thường đâu.” Diệp Oản Oản cười nói.

“Ha ha… Từ trong đống đồ rác rưởi này mà có thể mở ra được cực phẩm vật liệu… Diệp tiểu thư chỉ sợ là tối hôm qua quá mệt mỏi ngủ không ngon, hiện tại nằm mộng giữa ban ngày rồi.” Trong mắt Hầu Mậu Phong tràn đầy vẻ kh/inh thường.

Diệp Oản Oản cũng không thèm để ý Hầu Mậu Phong, trực tiếp nhìn về phía Vạn Hạc Vân: “Ông chủ Vạn, làm phiền ông đem thợ c/ắt trong tiệm của ông mang đến đây đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12
12 Alpha hỗn loạn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công chúa đánh chồng ốm yếu của ta, bốn vị Diêm Vương sống tiến cung

Chương 8
Kinh thành có hai kẻ phế vật nức tiếng. Một là ta, Tống Mãn Doanh, đích nữ phủ Thượng thư, bản lĩnh lớn nhất đời này chính là ăn. Kẻ kia là thanh mai trúc mã của ta, Tạ Vân Tranh, thế tử Ninh Viễn Hầu, đi ba bước thở dốc, năm bước ho ra máu. Ta ăn gì cũng thấy ngon, còn hắn thì thuốc không rời miệng. Người khắp kinh thành đều bảo, chúng ta ghép thành một đôi là vừa vặn, đỡ phải đi hại người khác. Họ đâu hay, ta có hai người huynh trưởng, một kẻ nắm giữ binh quyền, một kẻ gom sạch bạc thiên hạ; Tạ Vân Tranh cũng có hai tỷ tỷ, một người cầm kiếm hiệu lệnh giang hồ, một người có thể đoạt mạng từ tay Diêm Vương. Bốn vị Diêm Vương sống ấy bàn bạc với nhau, nuôi một kẻ phế vật cũng là nuôi, nuôi hai kẻ cũng thế, bèn quyết định tác thành cho chúng ta nên duyên vợ chồng. Sau khi thành thân, ta phụ trách tìm khắp kinh thành cao lương mỹ vị, Tạ Vân Tranh phụ trách ho sao cho đúng lúc, khiến chưởng quầy phải dâng thêm đĩa điểm tâm. Chúng ta sống cuộc đời phế vật vô cùng khoái lạc, cho đến khi đại công chúa Tiêu Minh Châu lưu lạc dân gian mười sáu năm hồi cung. Trong yến tiệc đón tiếp, ả nhắm trúng miếng noãn ngọc Tạ Vân Tranh luôn đeo sát người. Tạ Vân Tranh nói đó là vật nhị tỷ ban cho để giữ mạng, ả liền lệnh cho ma ma tát vào mặt hắn giữa chốn đông người. Cái tát ấy khiến hắn thổ ra một ngụm máu đen. Ta đỡ lấy hắn, tiện tay châm ngòi tín tiễn màu đỏ giấu trong tay áo. Tiêu Minh Châu không biết, đó là thứ nhà chúng ta dùng để gọi người. Mà bốn kẻ bị nó gọi tới, ngay cả đương kim hoàng đế nhìn thấy cũng phải nhức đầu.
Cổ trang
2