Ta vốn nên đã ch/ế/t rồi.
Vì c/ứu thương sinh mà hao cạn tu vi, tự bạo bỏ mạng.
Thế nhưng sau khi trọng sinh, ta lại biết được rằng — sau khi ta ch/ế/t, tử địch của ta đã hắc hóa.
Lần gặp lại ấy, ta là vật chứa được h/iến t/ế, còn hắn là M/a Tôn cao cao tại thượng.
Giữa đám đông, hắn chỉ liếc mắt một cái đã chọn trúng ta.
“Có thể giống sư huynh vài phần, cũng là phúc của ngươi.”
“……”
Cấp báo — làm thế nào mới có thể để hắn không biết ta chính là ta đây?
Sớm biết ngươi có tâm tư ấy với ta, năm xưa ta còn giả cái q/uỷ gì mà trai thẳng nữa chứ!