Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Thức Tỉnh

Chương 5

21/01/2026 16:31

Hình ảnh Nhan Sóc gh/ê t/ởm tôi hiện ra không ngừng. Hóa ra hắn không yêu tôi, kết hôn chỉ vì bị ép buộc. Chả trách lúc nào hắn cũng lạnh nhạt. Dù tôi có quấn quýt như chó li /ếm chân, hắn vẫn mặt lạnh như tiền. Trước đó tôi tưởng do tính cách, nào ngờ chỉ là gh/ét bỏ. Chắc chẳng cần đợi bạch nguyệt quang về, chúng tôi cũng sớm ly hôn thôi.

Mở mắt ra, tôi đang được Nhan Sóc ôm trong lòng, khóe mắt còn ướt. "Gặp á/c mộng à? Đừng sợ, có anh đây."

Giọng Nhan Sóc không lạnh lùng như trên sóng livestream, pha chút dịu dàng, ngón tay lau nhẹ giọt lệ. Một dáng vẻ yêu chiều hết mực.

Tôi còn đang mơ màng, ngẩng đầu thấy khuôn mặt ấy liền bật dậy, túm gối ném tới tấp: "Anh dám gh/ét tôi! Đồ khốn nạn! Lúc lên giường chẳng phải sướng lắm sao? Nhan Sóc đồ khốn! Ly hôn!"

Bực dồn nén cả ngày bùng phát, tôi bất chấp hình tượng, túm tóc t/át cho hắn hai cái. Nhan Sóc sững sờ, hồi lâu mới kẹp hai tay tôi, ánh mắt lạnh băng: "Em vừa nói cái gì?"

Trước kia thấy hắn gi/ận tôi đã vội dỗ dành, nhưng giờ đây nào cần. "Ly hôn! Tôi muốn..."

Chưa dứt lời, đôi môi hắn đã đ/è xuống, hung hãn cắn x/é. Chỉ khi tôi rên lên đ/au đớn, nụ hôn mới dịu dần.

Đậu má Nhan Sóc khốn kiếp! Áo quần tôi bị l/ột sạch, tuy chưa đi đến cuối nhưng người đầy vết đỏ. Nhất là xươ/ng quai xanh bị bầm tím một mảng. Nhưng Nhan Sóc cũng chẳng khá hơn, cổ đầy vết cào, má in hằn bàn tay.

Đáng đời! Tôi hất mặt không thèm nhìn. Đạo diễn gõ cửa thông báo quay tiếp chiều nay. Người tôi mềm nhũn, đành để hắn mặc đồ giúp.

"Tại sao em muốn ly hôn?" Nhan Sóc vừa giúp tôi mặc áo vừa ôm eo hỏi.

Còn vì gì nữa? Vì mạng sống bé nhỏ này! Tôi khịt mũi làm ngơ.

Hơi thở ấm phả sau tai, giọng Nhan Sóc trầm xuống: "Tô Ninh Diệc, em là người cua anh trước. Không có sự cho phép của anh, em không được nhắc hai chữ đó."

Dù đã gh/ét tôi, nhưng vẫn nói những lời này.

Đợi khi bạch nguyệt quang của hắn quay về, hắn sẽ c/ầu x/in tôi ly hôn thôi.

Tính toán ngày tháng, chắc cũng chỉ trong vài ngày tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Phí khám Beta không bao gồm dịch vụ tư vấn tâm lý.

Chương 23
Tôi từng chết một lần. Trực liền ba mươi sáu tiếng, tim ngừng đập, gục xuống hành lang phòng cấp cứu. Trong tay vẫn nắm chặt hộp sữa dâu chưa kịp mở. Mở mắt ra lần nữa, tôi trở thành một bác sĩ quân y Beta – kiểu người mờ nhạt nhất trong bệnh viện quân khu. Không ngửi được tin tức tố, cũng không bị nó chi phối. Trong cái thế giới tôn sùng Alpha này, tôi gần như là một “tấm khiên sống”. Cho đến khi tôi được cử đi thay băng cho Alpha nguy hiểm nhất toàn quân khu. Ai cũng sợ hắn. Tin tức tố của hắn khiến Alpha khác theo bản năng mà lùi lại, khiến Omega ngất ngay tại chỗ, còn Beta thì nôn mửa không ngừng. Nhưng khi tôi đẩy cửa phòng bệnh, hít một hơi... Chẳng có gì cả. “Hình như chỉ có gió… Không biết có phải do điều hòa không.”
2.21 K
11 Hiểu lầm ban ngày Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm