Thời Ngộ

Chương 11

23/10/2024 20:57

11

Giấc mơ chân thực đến mức khiến tôi tin rằng nó không phải là hư ảo.

Tôi đột nhiên nghĩ đến, Tưởng Khâm Hòa ở thế giới này cũng là người nổi tiếng.

Có lẽ, trên mạng vẫn còn có tin tức về chuyện năm đó.

Quả nhiên, sau khi tìm ki/ếm, một bài báo với tiêu đề "Con trai Tưởng Khâm Hòa bị b ắ t c ó c, cha lao vào lửa c/ứu con thoát khỏi cửa t ử" xuất hiện.

Tin tức chi tiết kể về toàn bộ quá trình vụ án năm đó.

Bài báo viết rằng nhân viên Hồ Lập của công ty con thuộc tập đoàn Giang Thị, vì không hài lòng với việc bị sa thải, đã b ắ t c ó c con trai của Tưởng Khâm Hòa để t r ả t h ù. Trong quá trình giải c/ứu, Hồ Lập đ i ê n c u ồ n g châm lửa, may mắn là Tưởng Khâm Hòa kịp thời lao vào lửa c/ứu được con trai.

Sau vụ việc, tại hiện trường phát hiện ba t h i t h ể, trong đó một t h i t h ể là nghi phạm Hồ Lập.

Hai t h i t h ể còn lại vì bị ch/áy nặng không thể x/á/c định được danh tính, chỉ biết một nam một nữ, cảnh sát phán đoán là đồng phạm của Hồ Lập.

T h i t h ể... vốn dĩ không phải là đồng phạm nào cả.

Đó chính là cha mẹ ruột của Tưởng Gia Dục.

Cũng là "tôi" và Tưởng Khâm Hòa ở thế giới này.

Vậy thì người tôi gặp sau này là...

Tay tôi r/un r/ẩy, tôi hỏi Tưởng Gia Dục: "Gia Dục, bố con đâu?"

"Bố đi công tác rồi ạ."

"Ông ấy thường xuyên đi công tác sao?"

Gia Dục gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Mẹ ơi, khi nào bố về vậy?

"Trước đây mẹ đi công tác một năm mới về, bố cũng đi lâu thế sao, sao bố không gọi điện cho Gia Dục chứ."

Tất cả mọi nguyên nhân và kết quả dường như kết nối với nhau.

Ngày cha mẹ của Tưởng Gia Dục q u a đ ờ i, chính là ngày Tưởng Khâm Hòa bước vào đường hầm thời gian.

Anh đã c/ứu Tưởng Gia Dục, sau đó nói d ố i rằng mẹ đi công tác.

Một năm sau, tôi vô tình bước vào đường hầm và trở thành người mẹ trở về sau chuyến công tác.

Không trách được lúc đó người giúp việc khi nhìn thấy tôi, câu đầu tiên bà ấy nói là: "Phu nhân, bà đã về ạ."

Trời đã tối, Tưởng Gia Dục nằm trong vòng tay tôi.

Sau vài ngày ở bên nhau, cậu nhóc ngày càng thân thiết với tôi.

"Gia Dục, con có trách mẹ trước đây đã không đối xử tốt với con không?"

Tưởng Gia Dục lắc đầu.

"Con không trách mẹ.”

"Bố nói rằng mẹ là người yêu con nhất trên thế giới này.”

"Mẹ chỉ là bị b ệ n h, không thể kiểm soát được cảm xúc của mình.”

"Mẹ, bây giờ mẹ đã khỏi b ệ n h rồi đúng không?"

Ôm c h ặ t cậu nhóc trong lòng, tôi rưng rưng: "Ừ, mẹ khỏi bệ/nh rồi."

Gia Dục thở phào, dụi mắt và chui vào lòng tôi.

"Mẹ, con có chút nhớ ba."

"Mẹ... hình như cũng nhớ ông ấy rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
4 Vợ Người Máy Chương 15
5 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
9 Nữ Đào Chương 11
11 Cành lá sum suê Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm