Kiếp Trước Là Ngươi Phụ Ta

Chương 7 (Hoàn)

27/09/2024 17:05

7

Ta đã b/án tất cả tài sản trong thành để chuẩn bị rời khỏi đây và bắt đầu lại từ đầu.

Trong khoảnh khắc ra khỏi cổng thành, m/a xui q/uỷ khiến ta vén rèm xe lên, nhìn thấy trong đám ăn mày ven đường có một bóng dáng quen thuộc.

Hắn đang nằm rạp trên mặt đất, gian nan đi về phía trước, quần áo rá/ch nát bẩn thỉu, tóc rối bù thắt lại, có người ném cho hắn một đồng xu, hắn vội vàng ngẩng đầu nói cám ơn, lộ ra một khuôn mặt tiều tụy lại g/ầy gò.

Là Trương Hàn!

Xe ngựa cứ thế mà chạy qua, ta thả rèm xe xuống.

Trọng Minh ở một bên nói: "Chủ nhà ném hắn ta ra ngoài, bị mấy tên ăn mày khiêng tới miếu đổ nát, ban ngày để hắn ta ra ngoài ăn xin, đến tối thì..."

Lời Trọng Minh không nói ra miệng ta cũng biết, Trương Hàn vốn là bộ dạng da mịn th!t mềm, thật đúng là một bộ dạng đẹp trai, những tên ăn mày không có được phát tiết khó tránh khỏi sẽ đem hắn làm công cụ tiết dục.

Nh/ục nh/ã dưới háng như vậy Trương Hàn cũng có thể chịu nổi, cũng quả thực làm cho ta nhìn với cặp mắt khác xưa.

Bất quá cuộc sống như vậy nhiều hơn một ngày, tin tưởng đối với hắn mà nói đều là tr/a t/ấn thêm một ngày.

Đối với kết cục của Trương Hàn, ta cảm thấy rất hài lòng.

Về phần Ngô thị, nh/ốt ở trong lao không được mấy ngày, cũng không có ai đưa đồ ăn đồ uống cho bà, cũng là sống không bằng ch*t.

“Trương Bằng Viễn đâu?”

Ta thờ ơ mở hộp thức ăn ra, chọn một viên mứt hoa quả bỏ vào trong miệng, vị chua chua ngọt ngọt làm cho ta nhịn không được nheo mắt lại.

Thanh âm trầm thấp của Trọng Minh vang lên bên tai, "Hắn biết trạch viện ở bị b/án, liền lặng lẽ lẻn vào, cùng Ngô Diệu tr/ộm chút trang sức đáng giá suốt đêm chạy trốn, chỉ sợ cũng không dám trở về.”

Ta thản nhiên gật đầu.

Đường danh vọng của Trương Bằng Viễn đã đ/ứt, không có người giúp đỡ, hắn cũng không có khả năng lại đạt đến con đường danh vọng đã từng có, có lẽ còn có thể trốn đông trốn tây hốt hoảng sống qua ngày, không có phụ mẫu trưởng bối che chở, một đứa nhỏ muốn ở bên ngoài cầu sinh chỉ sợ cũng là rất gian nan.

Rất nhiều năm sau, khi ta ngồi xe ngựa đi ngang qua Vị Thành, thấy được công văn hải bộ dán trước cửa thành, bức họa trên đó mơ hồ rất giống Trương Bằng Viễn sau khi lớn lên.

Ta thuận miệng hỏi Trọng Minh một câu, "Đây là phạm phải chuyện gì?”

“Đột nhập cư/ớp bóc, còn phạm vào án mạng. Nha môn treo giải thưởng đầu hắn.”

Trọng Minh nhìn ta thật sâu, "Là Trương Bằng Viễn.”

“À...... Thì ra là hắn.”

Ta buông rèm xe xuống, khóe môi gợi lên một nụ cười ý vị thâm trường.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
10 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm