Gen thấp kém

Chương 9

23/08/2025 14:50

Đoàn Thừa Trạch mím môi, vệt hồng khi s/ay rư/ợu đã tan, sắc mặt anh lạnh ngắt.

Xui xẻo làm sao, khi tôi cầm điện thoại bước xuống, lỡ tay dí nút nghe máy.

Khi tiếng vọng từ cuộc gọi vang lên, tôi mơ hồ cảm thấy mình lại rơi vào hoàn cảnh bị bắt quả tang tối hôm đó.

Không lẽ, sao mọi chuyện đều dồn vào một lúc.

Tôi cuống cuồ/ng tắt máy, Lý Văn Khiêm thấy tôi bước xuống, không nói gì nhiều, đưa vở vào tay tôi rồi đi.

"Em đi tiễn bạn."

Tôi ép mình không nhìn thẳng vào mắt Đoàn Thừa Trạch, ánh mắt anh gần như muốn khoét thủng lưng Lý Văn Khiêm.

"Tôi đạp xe về được, cậu không cần tiễn đâu." Lý Văn Khiêm chỉ vào chiếc xe đạp không xa.

Tâm trí tôi đã bay xa, nhưng chân vẫn bước theo cậu ta: "Ừm."

"Đoàn Thuật." Dưới đèn đường vắng, cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi, "Chú nhỏ của cậu thích cậu."

"Rầm!"

Điện thoại trong tay tôi rơi xuống.

Cái gì?

Tôi gượng cười, nhưng chắc tôi cười trông rất kinh dị.

Lý Văn Khiêm là đồ đần, cậu ta còn không biết Lâm Mộc D/ao thích mình, biết cái rắm gì.

Màn hình điện thoại vỡ tan.

Tôi dùng mũi chân lật ngửa điện thoại, đ/á viên sỏi tội đồ vào chỗ tối: "Cậu nói cái gì thế?"

"Tôi nói, chú cậu thích cậu." Lý Văn Khiêm sợ nói không rõ, hất cằm về phía sau lưng tôi.

Giờ trong nhà, chỉ còn mỗi Đoàn Thừa Trạch.

"Cậu dựa vào đâu mà..."

Lý Văn Khiêm c/ắt lời tôi: "Vì tôi cũng vậy."

Dừng một chút, cậu ta nói thêm.

"Cậu cũng thế, phải không, Đoàn Thuật?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm