Tôi chưa từng nghĩ rằng, Tiêu Thời Tự lại là người đầu tiên thừa nhận tâm ý của mình.

Không, phải nói là tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ở bên Tiêu Thời Tự.

Thế nhưng—

Tôi lại nhớ đến người phụ nữ ngày hôm qua.

Tôi đẩy đầu cậu ấy ra, dịch mông ra xa:

“Đừng gạt tôi nữa, tôi thấy hết rồi, hôm qua cậu đi cùng một người phụ nữ.”

Cậu ấy nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi “phì” cười ra tiếng, thậm chí âm thanh còn ngày càng lớn.

Thấy những người xung quanh đều quay sang nhìn, tôi vội bịt miệng cậu ấy lại: “Nhỏ tiếng thôi!”

Lúc này cậu ấy mới thu liễm lại một chút, đợi cười đủ rồi mới trả lời:

“Cậu là heo à? Đó là dì nhỏ của tôi, trước đây dì ấy ở nước ngoài nên cậu chưa từng gặp, hôm qua dì ấy mới về nước, không rành đường nên tôi đưa dì ấy đến công ty tìm bố tôi thôi.”

Cậu ấy cười đầy ám muội: “Hóa ra Niên Niên nhà chúng ta gh/en rồi.”

Lúc này tôi mới hiểu ra mình đã hiểu lầm Tiêu Thời Tự, mặt lập tức đỏ bừng lên.

Thấy cậu ấy cười không có ý tốt, tôi “bộp” một tiếng đ/ập đầu xuống bàn, không muốn ngẩng lên.

Cậu ấy gọi tôi vài tiếng, cách gọi càng lúc càng ám muội:

“Giang Tư Niên?”

“Tư Niên?”

“Niên Niên?”

“Bảo bối.”

Hai chữ cuối cùng là cậu ấy ghé sát tai tôi mà thốt ra, hơi thở nóng ẩm phả vào vành tai tôi.

Tôi gi/ật nảy mình, ngẩng đầu lườm cậu ấy.

Không ngờ cậu ấy nhanh như c/ắt mổ nhẹ lên môi tôi một cái:

“Tôi yêu cậu, bảo bối.”

Chỉ vài chữ ngắn ngủi, lập tức dập tắt cơn gi/ận của tôi.

Chưa kịp định thần lại từ cảm giác ngọt ngào này, cậu ấy đã bắt đầu tính sổ với tôi chuyện trước đó:

“Giờ đến lượt cậu nói đi, chuyện mang th/ai, và cả chuyện ph/á th/ai nữa.”

Nói thế nào được đây, chẳng phải là vì tưởng cậu không thích tôi, sợ sinh ra một đứa bé từ nhỏ đã không có bố sao?

Thay vì để nó sinh ra mà không hạnh phúc, chi bằng đừng sinh.

Tuy nhiên—

Tôi hừ lạnh một tiếng: “Trước khi nói chuyện đó, cậu giải thích rõ cho tôi xem, tại sao cậu lại biết tôi ở b/ệnh viện? Cả lần ở nhà hàng trước đó, bao gồm cả lần tôi ở gần công ty lúc trước nữa.”

Cậu ấy hiếm khi nghẹn lời, ấp úng nửa ngày, cuối cùng dưới sự u/y hi*p của tôi đành miễn cưỡng thừa nhận:

“Tôi gắn định vị trong đồng hồ của cậu.”

Tôi nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay, đây là quà sinh nhật cậu ấy tặng tôi năm hai mươi tuổi.

Cậu ấy chưa từng cho phép tôi tháo ra, thậm chí có lần tôi tắm xong tháo ra rồi quên đeo, cậu ấy còn đơn phương chiến tranh lạnh với tôi cả ngày.

Lâu dần, tôi cũng thành thói quen, cứ không đeo đồng hồ là thấy cả người không ổn.

Chẳng lẽ?

Tôi vô thức hỏi: “Chẳng lẽ cậu đã... từ lúc đó rồi?”

Lời chưa nói hết, cậu ấy đã dùng hành động để chứng minh tâm ý của mình.

Đôi môi nóng ấm mềm mại in lên môi tôi, sau khi li/ếm nhẹ, cậu ấy nheo mắt cười:

“Có lẽ là từ sớm hơn nữa, tôi cũng không rõ là từ lúc nào, tôi trở nên rất để tâm đến từng hành động của cậu, mỗi khi cậu không trả lời tin nhắn, tôi luôn hay suy diễn lung tung xem cậu đang làm gì.”

“Ngày nào tôi cũng muốn gặp cậu, lúc đó tôi đã nghĩ, nếu bố tôi không đồng ý cho tôi ở bên một beta, tôi sẽ đưa cậu đi trốn.”

“Để lúc nào cũng biết cậu đang ở đâu, tiện cho việc tìm thấy cậu, tôi cố tình gắn định vị vào đồng hồ.”

“Cậu đúng là đồ ngốc, bao lâu rồi mà không phát hiện ra.”

Tôi lầm bầm: “Làm sao mà tôi phát hiện ra được chứ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm