Thẩm Vân Chu?
Anh ấy vùi vào cổ tôi, giọng nói nghèn nghẹn.
Hơi khàn khàn.
Sau khi hoàn h/ồn.
Tôi tức đến mức muốn m/ắng anh ta.
Giây tiếp theo, cổ tôi bỗng ướt.
Tôi cứng đờ người.
"Anh xin lỗi, anh biết làm như vậy là không đúng. Nhưng xin lỗi, anh thật sự không thể tận mắt nhìn em đính hôn với người đàn ông khác.”
"Dù có ch*t, anh cũng muốn ch*t một cách rõ ràng. Tại sao đột nhiên em lại đối xử với anh như vậy?”
"Trước đây chúng ta không phải rất tốt sao?"
Giọng anh nghẹn lại.
"Mấy ngày nay anh gần như không ngủ được. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, có phải vì em đã chán vẻ ngoài của anh, hay là da anh không còn trắng trẻo như trước, hoặc là cơ bắp không còn đẹp nữa, nên em mới hết hứng thú với anh..."
Khoan đã.
Anh ấy đang nói cái gì vậy...
"Tách!"
Tôi sờ thấy công tắc bên cạnh.
Bật đèn.
Thẩm Vân Chu nheo mắt lại vì ánh sáng đột ngột.
Một giọt nước mắt vừa vặn trượt xuống từ khóe mắt.
Rơi xuống xươ/ng quai xanh của tôi.
Anh ấy ngước lên nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
Vẻ mặt tan vỡ và tổn thương.
Tôi kinh ngạc.
"Anh..."
Anh ấy sợ tôi sẽ nói lời từ chối.
Vội vàng ngắt lời tôi.
Bàn tay còn lại nắm lấy tay tôi, đặt lên cổ mình.
Phơi bày điểm yếu nhất của bản thân trước mặt tôi.
Với đôi mắt đỏ hoe, anh ấy c/ầu x/in một cách thấp hèn.
"Bảo bối, anh giỏi nhất là làm cún ngoan rồi.”
"Chỉ cần em nói một tiếng, anh sẽ là con cún ngoan nhất của em.
"Thế nên đừng bỏ rơi anh, được không?"
Tôi nhìn Thẩm Vân Chu trước mặt.
Đột nhiên cảm thấy vô cùng hoang đường.
Sự bực bội, tủi thân, chua xót và những cảm xúc khác đã dồn nén trong lòng suốt mấy ngày nay bỗng trào dâng.
Nghẹn lại ở ng/ực.
Nghẹn đến mức tôi không màng tất cả, nói ra.
"Thẩm Vân Chu, bây giờ anh muốn nói với tôi là anh rất yêu tôi, đúng không?"
"Xin lỗi, tôi thực sự không thể tin được. Dù sao thì ba năm yêu nhau, anh chưa bao giờ chủ động chạm vào tôi. Thậm chí khi tôi chủ động, anh cũng đề phòng rất ch/ặt chẽ. Trong hoàn cảnh như vậy, anh lại nói với tôi là anh rất yêu tôi? Anh không thấy mình buồn cười sao?"
"So với lý do đó, tôi càng tin rằng bây giờ anh tốn công sức làm tất cả những điều này để trả th/ù việc tôi chủ động đ/á anh thì đúng hơn."
Ban đầu tôi rất bình tĩnh.
Nhưng càng nói, tôi càng cảm thấy mình vừa chua xót vừa ng/u ngốc.
Nước mắt cũng không thể kiểm soát mà rơi xuống.
Vẻ mặt của Thẩm Vân Chu lập tức từ hoang đường, hối h/ận chuyển sang nhẹ nhõm.
Nghe đến cuối cùng, anh ấy chỉ h/ận không thể tự vả vào mặt mình hai cái.
"Bảo bối, nếu không phải thấy em nói rất nghiêm túc, anh đã nghĩ em đang đùa với anh rồi."
Gì cơ?
Ai đùa!
Tôi càng tức gi/ận hơn!
Anh ấy ôm ch/ặt tôi vào lòng.
Vừa hoảng lo/ạn giải thích vừa an ủi.
"Anh xin lỗi bảo bối, anh xin lỗi. Mặc dù không biết tại sao lại khiến em có ảo giác đó, nhưng nếu em đã nghĩ như vậy thì chắc chắn là lỗi của anh. Là do anh làm không tốt.
"Anh rất vui vì em có thể nói ra. Nhưng anh cần giải thích với em một chút. Anh làm như vậy là có lý do, không phải vì anh không thích em, mà là..."
Anh ấy khó khăn dừng lại một chút.
"Sợ em không thích anh."
"Cái gì?"
Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm.
Anh ấy buông tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi.
Vừa rối rắm vừa nghiêm túc nói.
"Thật ra, trước khi em theo đuổi anh, anh đã biết em rồi."