Dối lòng

Chương 6

29/11/2024 15:08

6.

Tôi không định thực sự hẹn hò với Diệp Cảnh Thời, ban đầu chỉ mang tâm thái thử xem sao nhưng khi thực sự tiếp xúc mới phát hiện người này thực ra cũng rất thú vị.

Lần đầu tiên tôi biết được, hóa ra được yêu thương là như thế này.

Cách chúng tôi ở bên nhau cứ bình lặng như mặt nước, không có nhiều sóng gió nhưng lại rất thoải mái tự nhiên.

Diệp Cảnh Thời là bác sĩ, công việc thường rất bận rộn nhưng những tối không tăng ca, anh ấy đều đến đón tôi tan làm, cùng tôi ăn cơm, thỉnh thoảng xem phim cùng nhau, rồi đưa tôi về nhà đàng hoàng, nắm chắc mức độ thân mật vô cùng tốt.

Anh ấy sẽ báo trước cho tôi khi nào phải tăng ca, cũng sẽ nhắc đi nhắc lại rằng tôi phải ăn uống tử tế;

Anh ấy sẽ cẩn thận ghi nhớ những sở thích và khẩu vị của tôi, còn nhắc nhở tôi không được ăn đồ sống, đồ lạnh trước kỳ kinh nguyệt hai ngày;

Thỉnh thoảng, anh ấy còn tặng hoa cho tôi hoặc tặng những món đồ nho nhỏ xinh xắn, nói rằng con gái phải được cưng chiều.

Tôi quen biết Thương Tự bảy năm, anh ta chưa từng tặng tôi lấy một bông hoa.

Thương Tự là kiểu người nổi lo/ạn bướng bỉnh, tâm trạng không tốt là biến mất, mười ngày nửa tháng không thấy người đâu.

Trước kia tôi luôn phải hạ mình gọi điện cho từng người bạn của anh ta để hỏi thăm tung tích, lo lắng Thương Tự có chuyện gì, lo anh ta không ăn uống đàng hoàng, lo anh ta xảy ra xung đột với người khác rồi bị thương.

Kết quả chỉ đổi lại một câu “nhiều chuyện”.

Nhưng ở cùng Diệp Cảnh Thời sẽ không có những vấn đề như vậy, anh ấy cho tôi cảm giác an toàn tuyệt đối.

Anh ấy còn nghiêm túc nói với tôi, nếu anh không trả lời tin nhắn quá nửa tiếng đồng hồ thì chắc chắn anh ấy đang trong phòng mổ. Anh ấy cũng mỉm cười rồi hứa rằng nhất định sẽ trả lời tin nhắn của tôi ngay khi công việc kết thúc.

Sự cưng chiều được che chở trong lòng bàn tay như vậy khiến tôi đắm chìm, không biết từ lúc nào trái tim tôi đã nghiêng về phía Diệp Cảnh Thời.

Suốt một tháng trời, Thương Tự không xuất hiện trong thế giới của tôi.

Thực ra cũng bình thường thôi, trước kia toàn là tôi chạy theo anh ta, vắt óc suy nghĩ, tranh thủ mọi cơ hội để xuất hiện bên cạnh anh ta.

Nhưng trong một tháng này, cuộc sống của tôi được Diệp Cảnh Thời lấp đầy, khi nhìn thấy tin nhắn của Thương Tự tôi lại cảm thấy rất bình thản.

Thương Tự hẹn chơi bóng trong nhóm bạn, còn đặc biệt tag Diệp Cảnh Thời.

Tôi đoán anh ta muốn biết tình hình gần đây giữa tôi và Diệp Cảnh Thời nhưng tôi đã không còn bận tâm nữa.

Nhưng khi nhìn thấy nhóm bạn của Thương Tự, tôi không khỏi nhớ lại bản thân đáng thương của trước kia.

Triệu Tư Tư biết tôi theo đuổi Thương Tự, một mặt cười hì hì tự xưng chị em với tôi, nói muốn chia sẻ thông tin về Thương Tự với tôi, mặt khác lại khoe khoang đủ kiểu về sự thân thiết của cô ta với Thương Tự để chọc tức tôi.

Khi tôi biết được sự tồn tại của nhóm chat này từ cô ta, tôi đã muốn cố gắng hòa nhập vào.

Tôi tìm Lý Thịnh, bạn của Thương Tự, anh ta đang chơi bóng với một nhóm anh em.

Tôi nhờ anh ta kéo tôi vào nhóm nhưng anh ta cười nói: “Được thôi, em m/ua cho mỗi anh em trên sân một chai Mạch Động là xong.”

Tôi nhìn qua, khoảng hơn chục người.

Lúc đó trong lòng, trong mắt tôi chỉ có Thương Tự, không hiểu được sự trêu chọc của Lý Thịnh, tôi tươi cười chạy vào cửa hàng tạp hóa m/ua nước.

Thời tiết nóng nực 30 mấy độ, tôi r/un r/ẩy xách hai túi đồ uống lớn trở lại sân bóng, Lý Thịnh mới hài lòng kéo tôi vào nhóm.

Tôi mơ hồ nhớ lúc đó cũng là Diệp Cảnh Thời, thấy tôi xách quá nhiều, chủ động tiến lên giúp đỡ.

Lý Thịnh cầm đồ uống của tôi phân phát cho mọi người.

“Hôm nay tôi mời anh em uống nước.”

Hoàn toàn không nhắc đến công sức của tôi.

Anh ta lắc lắc giao diện vào nhóm trên điện thoại, trêu chọc: “Từ đại mỹ nữ, cố lên nhé, chờ em hái được đóa hoa cao ngạo như anh Tự.”

Lúc đó tôi mãi đắm chìm trong niềm vui sướng, không nhìn thấy sự kh/inh miệt trong mắt của anh ta cùng những tiếng cười chế giễu ở phía sau.

Có lẽ trong mắt bạn bè Thương Tự, tôi của ngày xưa chỉ là một con chó lúc được gọi thì vẫy đuôi mừng, lúc không cần thì bị đuổi đi mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ác Hậu Lưỡi Độc Bậc Nhất Kinh Thành

Chương 10
Ta là đệ nhất phun người kinh thành. Danh hiệu này không phải tự ta phong, mà do Vương Đồ Hộ bán thịt lợn ở phố Đông đặt cho. Chuyện là do vợ hắn chửi đổng, chó ba phố nghe thấy cũng phải cụp đuôi tránh đường. Cho đến hôm ấy, bà ta chửi ngay trước cổng nhà ta. Ta nhấm nháp hạt dưa, nghe nửa canh giờ, đợi bà ta khản cả cổ mới thong thả mở miệng. Ta không thốt một lời tục tĩu, nhưng câu nào cũng như kim tẩm độc, chuyên chọc vào tim đen. Từ chuyện tình cảm mập mờ với thư sinh hàng xóm hồi trẻ, đến việc con trai bà ta ở thư đồng trộm xem tranh xuân cung bị thầy đánh gãy chân, rồi cả chuyện Vương Đồ Hộ lén lút đem tiền riêng thua bạc cho quả phụ xinh đẹp phía nam thành. Ta vừa dứt lời, bà ta chẳng khóc chẳng gào, mắt trợn ngược rồi ngất lịm. Lúc Vương Đồ Hộ vác vợ về, hắn giơ ngón cái nghiến răng nói: "Chung Dao Dao, mày kinh. Mày không phải đồ phun người, mày là Diêm Vương sống." Từ đó, danh tiếng ta vang xa.
Cổ trang
Hài hước
Nữ Cường
0
Công Chúa Giả Mất Trí Nhớ Chương 1: Giả Vờ Quên Hết Ánh nến lung linh chiếu rọi khuôn mặt tái nhợt của công chúa đang nằm trên long sàng. Từng ngón tay nàng khẽ run rẩy nắm chặt tấm gấm hoàng cung, môi nhạt màu mấp máy: "Bệ hạ... ta... ta không nhớ gì cả..." Hoàng đế đứng bên giường, ánh mắt như dao cắt xuyên qua lớp màn the: "Không nhớ?" Tiếng cười lạnh băng vang lên khi bàn tay đeo nhẫn ngọc tỷ siết chặt cổ tay mảnh khảnh của nàng: "Vậy tại sao trong cơn mê, nàng lại gọi tên Lăng Vương?" Mùi huyết dịch từ vết thương trên trán công chúa hòa lẫn hương trầm. Nàng nhắm nghiền mắt, giọng khàn đặc: "Lăng Vương... là ai?" Đôi môi đỏ thẫm của hoàng đế cong lên thành nụ cười tàn nhẫn. Từ trong tay áo rồng phượng, một chiếc hộp sơn son rơi xuống giường: "Đây là thủ cấp của kẻ nàng từng thề non hẹn biển. Giờ thì... công chúa vẫn muốn giả vờ sao?" Mái tóc đen dài của nàng loạn tung khi chiếc đầu lâu lăn lóc trên chăn gấm. Công chúa thét lên một tiếng thê lương, hai hàng lệ đỏ tươi lăn dài trên gò má. Bóng đêm trước mắt nàng đột nhiên hiện lên cảnh tượng - thanh long đao của hoàng đế chém xuống cổ chàng trai áo bạc đang hét vang tên nàng... Chương 6
Tà Tiên Chương 13